Bạn nhắn đi tôi nhắn lại vài tin, có liên quan đến cái ngày
hôm nay, và tôi có nói rằng: con gái sau này sẽ phải giáo dục theo kiểu truyền
thống, chứ không thể giống đa phần cái đám con gái bây giờ nữ quyền lệch lạc,
cứ chồm chồm lên, chả ra cái thể thống gì. Tôi biết là mình cực đoan vì tôi vẫn
tin mình đúng, ít nhất trong việc này. Cũng biết là mình rất đanh đá khi bàn
sâu về bất cứ việc gì mà tôi quan tâm/coi trọng, với những người tôi quan
tâm/coi trọng. Và tất nhiên, là bạn đồng ý với quan điểm của tôi, còn thực tế
sẽ đổ mồ hôi sôi nước mắt, có cả đau đớn và cay đắng chứ chả dễ nhằn đâu, với
một đứa trẻ lớn lên, chưa biết thực tế rồi sẽ làm được gì, nhưng ít ra cũng phải kiên trì
với quan điểm và suy nghĩ giáo dục thống nhất, nếu không thì sẽ chả có gì để mà
nói cả.
Lại nói về cái ngày này, những kẻ còn “đau đời” sẽ phản bác
với những lời lẽ căng thẳng/cay nghiệt… còn số đông kỷ niệm nó thì có nhẽ lại
chả còn thực sự nghĩ ngợi gì, họ cứ vui thế thôi, dù trong lòng có thật thế hay
không, họ cứ vui tràn đi như một cái cớ. đó là sự vô tâm của số đông. Trước mặt
chưa thấy nó hủy hoại gì đâu. Nhưng lâu dài thì sẽ lãnh đủ. Và những kẻ đau đời
lên tiếng vẫn có lý của họ.
Vô tình nghe được một chị thở dài rằng hôm nay chồng chả
nhắn cái tin chúc mừng nào, cứ tưởng hôm trước là xong đấy (hôm trước cả nhà đi
chơi). Bất giác có chút gai người, nhớ đến câu thơ, đâu nôm na là: trái tim anh một nửa cho
Đảng, còn một nửa để dành cho em. Mình gọi đó là hội chứng lễ lạt hóa tình
yêu/tình thương. Và thế là, chúng ta cứ nổi lềnh phềnh lên, trên bề mặt đời
sống. Cứ từ cực này, lao thẳng sang cực kia, luôn là sự thái quá. Sao thế nhỉ?!
Những ngày này cũng hay gặp phải các chia sẻ của các vợ/các mẹ kiểu: giờ mình phải yêu/thương lấy cái bản thân. Chỉ nghĩ, phụ nữ, cứ tự tay buộc một cái thòng lọng rồi chui đầu vào xong chả chết đâu nhưng mà đau đớn kêu gào, oán thán ghê lắm. Chẳng phải là tự nguyện sao?! Nếu không tự nguyện, ai bắt được mình khổ đau?! Và nếu tự nguyện, thì khổ đau còn oán than gì?! Cứ hy sinh đến vong thân. Rồi đeo lên đầu một vầng hào quang ảo ảnh.
Những ngày này cũng hay gặp phải các chia sẻ của các vợ/các mẹ kiểu: giờ mình phải yêu/thương lấy cái bản thân. Chỉ nghĩ, phụ nữ, cứ tự tay buộc một cái thòng lọng rồi chui đầu vào xong chả chết đâu nhưng mà đau đớn kêu gào, oán thán ghê lắm. Chẳng phải là tự nguyện sao?! Nếu không tự nguyện, ai bắt được mình khổ đau?! Và nếu tự nguyện, thì khổ đau còn oán than gì?! Cứ hy sinh đến vong thân. Rồi đeo lên đầu một vầng hào quang ảo ảnh.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét