Dọn chỗ ở/chỗ làm thì ngổn
ngang rồi, mới thấy sự ôm đồm/lưu cữu và lãng phí cũng khá là ghê gớm ^^. Và cái sự nhẹ/sống gọn/sống
tinh, nên trở thành một lối sống. Đừng mang vác làm gì, quá nhiều những thứ
ngoài ta. Tốt nhất nếu có thể, thu xếp khi đứng lên chỉ một túi/vali/hộp đồ
thiết thân với máy tính, (tiền trong tài khoản, giấy tờ sở hữu tài sản, máu
trong người, trí tuệ/hiểu biết trong óc, sự mẫn cảm trong tim), thế thôi nhỉ.
Vấn đề ở đây, của đa số có lẽ là sự sở hữu. Nhớ một câu rằng: “Không có người nào mà không thể thay thế
được cả. Không có vật gì mà nhất thiết
phải sở hữu.” (TVT). Đúng rồi nhưng mà thôi, còn là người phàm, sống với tha nhân thì cũng nên tính đến sở
hữu. (Chỉ có là, đừng trả mọi giá cho sở hữu, đừng vong thân vì sở hữu). Lại nhớ một câu: Sở hữu hợp pháp là thiêng liêng (HHM). Thì chốt lại, có tài
sản/tiền bạc nên sở hữu còn với con người, vẫn nghĩ rằng,
người ta không sở hữu nhau, chỉ sở hữu mối quan hệ thôi (hợp pháp/hợp đạo). Còn với tình, bạn chỉ sở hữu
từ cá nhân bạn thôi, không sở hữu
từ phía đối phương, ai sở hữu phía người ấy, nếu cả 2
đồng dạng thì là có nhau, ngược lại thì không, ngược lại này, chính là đơn
phương.
Đa số
vẫn có lý của họ, mong muốn nhiều sở hữu bởi nó làm nên vùng an toàn rất cao.
Nên
những kẻ không nhiều sở hữu mà vẫn kiêu hãnh, suy cho cùng phải khá dũng
cảm, có nội lực và có vẻ luôn luôn bị bào mòn/rủi ro. Và bởi luôn bị bào mòn nên luôn
phải vận động để lấp đầy, để tạo ra một vùng tự vệ, nếu không sẽ chết/tự hủy nhanh chóng hơn. Và mình
thích gọi đó là những cá thể đơn sắc. Đẹp một cách tuyệt vọng và kiêu hãnh. Và cái đẹp thì thường ngắn ngủi, có vẻ vậy J.
(Ảnh của daysss)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét