Hôm qua đến một cái KM HD, có tiết mục mấy anh chị em cười thôi
rồi, đáng yêu. Mới thấy nó đúng là NTQC, dễ cảm, dễ vui, tuy không phải lúc nào
cũng dễ làm. Nó là để đáp ứng nhu cầu, không phải để định hướng nhu cầu thế nên
cứ dễ tính, dễ vui thế thôi. Việc định hướng là của nghệ thuật chuyên nghiệp.
Có một chị ca Hướng về HN, và làm mình đặc biệt chú ý đến bài này, dù đã nghe
vô vàn. (Thời gian này còn thích bài HN mười hai mùa hoa, Thu Phương ca). Cái
hay của họ là sự e dè, vụng về một chút chứ không bạo dạn, sự còn hồn nhiên.
Ngạc nhiên thêm nữa là một bản liên khúc kéo dài từ Tình ca của Phạm Duy sang
một bản nhạc đỏ. Lần đầu tiên thấy một sự kết hợp như vậy, cũng hay. Và lần nào
nghe Tình ca của PD cũng đều xúc động cả. Lại nhớ cái HD toàn ngành năm ngoái,
vất vả vô cùng nhưng mà đáng, các tiết mục đều hay/dễ thương cả. Những điểm
nhấn như thế trong CV, cũng nuôi được mình.
Thứ Ba, 21 tháng 10, 2014
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Muốn,
Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...
-
"Hầu hết chúng ta đều nghĩ rằng con người sẽ thay đổi nếu được nghe những lập luận đủ hợp lý. Nhưng thực tế thì ngược lại. Trong rất nh...
-
Trích note của FB Lê Hồng Lâm. Đọc thôi mà phát mê cái thư của anh này haha. "Anh Tần Phấn (Cát Ưu), một nhà phát minh khoa học t...
-
Không gì mãi mãi – Cả khổ lẫn vui đều sẽ qua Trên con đường tu tập này, có một sự thật mà mỗi hành giả cần luôn luôn ghi nhớ: không có đ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét