Thứ Ba, 11 tháng 8, 2015

11.8

Trẻ con có những thay đổi cũng lạ lùng. Cậu này 2 năm trước mà bảo xỏ chân vào đôi patin thì gần như là vô vọng. Sang năm nay trượt điên đảo, chuyển sang sân băng là ngon, quẩy thôi rồi luôn. Thảo thì khoảng 2-3 năm trước khá đậm cái kiểu đặt đâu ngồi đó, thì giờ gần như chả gì không biết, nói liên miệng, phấn khích thường xuyên ^_^. Thế nên đúng là, hãy tôn trọng/để mọi sự diễn ra như nó cần phải diễn ra, đừng mang ý chí/mong muốn chủ quan can thiệp vào thái quá. Điều này nhà Phật có dạy, giờ quan sát sâu sắc nhiều việc mới ngấm. Rồi lại nhớ câu: hãy sống tốt nhưng đừng dài tay. Quả là tốt dễ lẫn với dài tay. Và có nghĩ rằng cs của người việt hóa ra hình như mọi người đều dài tay cả, nhất là đám đàn bà. Đại loại như bố mẹ can thiệp vào gia đình con cái. Anh chị em/bạn bè can thiệp thẳng vào gia đình nhau, người nọ lội vào đời người kia mà mắng mỏ, phán xét... mà phổ biến dưới hình thức rằng thì là rất quan tâm mới thế hay là phải có trách nhiệm, nghĩa vụ khuyên bảo/dạy dỗ nhau... nghĩ nhiều khi nó cũng thật là vô lối và buồn cười. Khi mỗi cá nhân qua 18 tuổi, hoặc lâu hơn nữa/lớn chậm là 22, 24 hay 28 đi, bạn đã hết quota được dạy dỗ. Lúc ấy thiếu gì đời sẽ dạy bạn, bạn sai thì bạn trả giá, thế thôi. Lúc ấy, còn ai dạy được ai nữa. Ai chả dở hơi/khuyết tật chỗ nào đấy haiz. Mà có lẽ thay vì tư duy phải dạy dỗ người khác, thì hãy tư duy rằng cần phải học ở người khác chứ nhỉ?!

Có một cái kiểu để trẻ chơi hiệu quả đấy là cứ túm cổ vài đứa gom vào với nhau là xong, mình chỉ việc ngồi cà phê ngắm chúng chơi. Mỗi tội hay bị tốn tiền. Cái gì rồi cũng có tội cả ^_^. Nhưng mình đúng là loại chỉ thích vui, tốn kém cũng cố chỉ cần vui, nhất là bọn trẻ vui. Và tiền, nếu còn có mà mua/đổi được niềm vui, vẫn cứ là rẻ.







Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...