Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2015

"Cuộc cách mạng một - cọng - rơm"

“Con người với sự can thiệp của họ đã làm một điều gì đó sai trái, để lại sự hư hại mà không được sửa chữa, và khi những hệ quả bất lợi chất chồng, lại dùng mọi nỗ lực để sửa sai. Khi những hành động sửa sai đó có vẻ thành công, họ đi đến chỗ xem những biện pháp này là những thành tựu hay ho. Người ta làm thế hết lần này đến lần khác. Giống như một gã ngốc dẫm đạp lên mái nhà mình làm vỡ hết ngói. Rồi khi trời bắt đầu mưa và trần nhà bắt đầu rữa ra, hắn mới vội vàng trẻo lên chắp vá những chỗ hư hỏng, cuối cùng thì nhảy cẫng lên vui mừng vì mình đã hoàn thành một giải pháp phi thường.
Với nhà khoa học thì cũng tương tự như vậy. ông ta mải mê đọc sách đêm ngày, căng hết cả mắt ra tới mức trở nên cận thị, mà nếu ta có hỏi ông ta làm cái gì trong suốt thời gian đó – thì đấy là để trở thành nhà phát minh ra kính cận”.

Haha, đọc đến cái đoạn này thì cười phá lên.


“Cuộc cách mạng một cọng rơm”. Thích cái triết lý/lý thuyết “không-làm-gì-cả” của tác giả này.

Đoạn này cũng hay.

"Chẳng có nơi đâu tốt đẹp hơn thế gian này. nhiều năm trước đây, tôi đã nhận ra rằng con người chúng ta thế nào thì cứ như thế ấy là đã tốt rồi, và thế là tôi chỉ việc tận hưởng cuộc sống của mình. tôi đã chọn một con đường vô lo quay về với tự nhiên, không bị ràng buộc bởi tri thức và sự nỗ lực của loài người. từ đó tới giờ, cđ tôi đã trôi thêm được năm chục năm. tôi có được một số thành công, nhưng có cả những thất bại. nhiều giấc mơ thời trẻ của tôi vẫn chưa thành. tôi biết thời gian tôi còn được trên thế gian này là có hạn.
giờ tôi đã nghỉ hưu, sống trong một túp lều trên núi giữa vườn cam. tôi đã đóng cửa nông trại, không đón khách thập phương nữa để trân trọng hơn tg mình còn lại. điều tuyệt nhất của việc sống cđ nghỉ hưu trên núi, tách khỏi những tin tức về thế giới bên ngoài, là ở chỗ tôi có được một cảm nhận khác về tg. tôi hy vọng rằng, khi tg trôi đi, tôi sẽ có thể trải nghiệm một ngày giống như một năm. khi đó, giống như dân bộ lạc tôi đã gặp ở somalia, tôi sẽ chẳng còn biết mình bn tuổi nữa.
... khi xuống ruộng hoặc lên vườn, tôi tự nhủ với mình: chớ có hứa hẹn gì cả, hãy quên ngày hôm qau đi, đừng nghĩ về ngày mai, nỗ lực hết mình vào cv của từng ngày và không để lại dấu vết nào trên trái đất này hết... tự nhiên không bg có thể được thấu hiểu hoặc cải tạo nhờ vào nỗ lực của con người. cuối cùng thì, để hoà làm một với tự nhiên, để được sống cùng thượng đế, người ta không thể giúp người khác, ngay cả nhận sự giúp đỡ từ họ cũng không. chúng ta chỉ có thể tự mình đi con đường của mình."

Masanobu Fukuoka




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...