SÁNG NAY FACE NHẮC LẠI NGÀY NÀY CÁCH ĐÂY 3 NĂM.
Cuối tuần xem show "Như chờ từng giấc mơ", trong
serie In the spotlight của Mỹ Thanh, mới biết có cái serie này và anh Tùng John
là GD của MT. Hy vọng có thêm những ct chất lượng. Show này cũng ok, có bác Trần
Tiến dẫn chuyện rất hay, dí dỏm. Những chương trình thấy hay, thường người dẫn
chuyện là người trong cuộc, đừng dùng MC, mà lại vớ phải MC cứ ra rả như vẹt
thì chán lắm. CT năm ngoái xem của Tùng Dương cũng vậy, không có MC,
coi như TD dẫn luôn. CT này thì Hà Trần, có lẽ vẫn luôn là diva văn minh nhất
trong những diva của Vina, thích cô ta vì sự thông minh, tiết chế, kín đáo. Khi
làm nghề, bạn chỉ cần chứng minh bằng sản phẩm thôi, cần gì phải nói nhiều.
Khán phòng đa số là những người trung niên, ngồi cạnh 2 bác già, thú vị 2 chi tiết: khi Tấn Minh xuất hiện, bác này bảo bác kia, anh này đang bị kỷ luật đấy. Mình không đừng được bảo: anh bị kỷ luật là Trọng Tấn bác ạ. Bác cười bảo uh, đấy cái anh Tấn Tấn. Chi tiết thứ 2 là khi thấy một zai hàng ghế trước giơ máy ảnh chụp sân khấu với cái ống kính khá dài, bác này bảo bác kia: đấy, ống nhòm nhìn thấy tận mặt ca sĩ. Mình không nói được câu nào nữa hehe. Thì nhớ lúc chiều tranh thủ chờ út học nhảy, ghé một cửa hàng quen trên TDT, đến nơi thấy một cái mới tinh thay cái cũ, vào, mua được 1 cái túi, khi ra quầy thanh toán hỏi cô bán hàng: em có biết cái cửa hàng cũ nó chuyển đi đâu không?! Nàng bảo không biết. Bác bảo vệ trung tuổi đứng ngay cạnh đó buông một câu: phá sản rồi. Mình bảo: phá sản cơ ạ?! Bác bảo uh, để lại có 80% thôi … bác khẳng định chắc như đinh đóng cột. Mình nhớ ra mọi người hay bảo dân thủ đô thạo tin tức lắm, nhất là tin chính trị. Phán như đúng rồi. Như mình là người trong cuộc, hay thật. Lại nhớ hôm trên V2 các bạn bàn về cách thông tin của báo chí, truyền thông… có một chi tiết làm mình chú ý về kiến giải của các bạn đó là: người đọc/người nghe hiện nay không hề được chuẩn bị trước cuộc tấn công ồ ạt của thông tin, trung bình đâu khoảng hàng tấn thông tin trên một phút. Chả biết có đúng không, nhưng nếu mà thế thì đúng là tiếp nhận rồi xử lý không kịp thành ra treo máy hoặc loạn thông tin, có khi, hehe.
Khán phòng đa số là những người trung niên, ngồi cạnh 2 bác già, thú vị 2 chi tiết: khi Tấn Minh xuất hiện, bác này bảo bác kia, anh này đang bị kỷ luật đấy. Mình không đừng được bảo: anh bị kỷ luật là Trọng Tấn bác ạ. Bác cười bảo uh, đấy cái anh Tấn Tấn. Chi tiết thứ 2 là khi thấy một zai hàng ghế trước giơ máy ảnh chụp sân khấu với cái ống kính khá dài, bác này bảo bác kia: đấy, ống nhòm nhìn thấy tận mặt ca sĩ. Mình không nói được câu nào nữa hehe. Thì nhớ lúc chiều tranh thủ chờ út học nhảy, ghé một cửa hàng quen trên TDT, đến nơi thấy một cái mới tinh thay cái cũ, vào, mua được 1 cái túi, khi ra quầy thanh toán hỏi cô bán hàng: em có biết cái cửa hàng cũ nó chuyển đi đâu không?! Nàng bảo không biết. Bác bảo vệ trung tuổi đứng ngay cạnh đó buông một câu: phá sản rồi. Mình bảo: phá sản cơ ạ?! Bác bảo uh, để lại có 80% thôi … bác khẳng định chắc như đinh đóng cột. Mình nhớ ra mọi người hay bảo dân thủ đô thạo tin tức lắm, nhất là tin chính trị. Phán như đúng rồi. Như mình là người trong cuộc, hay thật. Lại nhớ hôm trên V2 các bạn bàn về cách thông tin của báo chí, truyền thông… có một chi tiết làm mình chú ý về kiến giải của các bạn đó là: người đọc/người nghe hiện nay không hề được chuẩn bị trước cuộc tấn công ồ ạt của thông tin, trung bình đâu khoảng hàng tấn thông tin trên một phút. Chả biết có đúng không, nhưng nếu mà thế thì đúng là tiếp nhận rồi xử lý không kịp thành ra treo máy hoặc loạn thông tin, có khi, hehe.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét