Một cô bạn từ TQ
giờ chuyển vô SG sinh sống. hôm trước bảo với H rằng cứ mỗi lần gặp, hay có cái
gì nhắc đến cô ấy trên FB hay trong câu chuyện thì tôi lại không đừng được sự
ngạc nhiên về sự biến đổi, có thể nói không quá là kỳ diệu của đời sống. Khi cô ấy
đón tôi và băng băng lướt trên đường phố SG, từ nhà thờ lớn về đến nhà cô ấy. Tôi
không bao giờ có thể hình dung một người đàn bà ở nhà nội trợ, sinh 3 đứa con,
trước nàng ở nhà làm may, ở một tỉnh xa xôi nghèo nàn như TQ, giờ đang tự tin
lao đi ở SG hoa lệ, thành phố bậc nhất vina.
Mấy đứa chơi với
nhau từ hồi rách rưới trẻ ranh lớp mấy. Nhà nàng ở bờ sông, theo đạo thiên
chúa, có cây quất hồng bì rất ngon phía sau, cái bậc lên xuống và lan can góc ngoài
hiên cổ kính phía trước, hình như mái ngói rêu phong. Cái ký ức ấy rõ là giờ vẫn bàng
bạc buồn buồn trong tôi. 2 chị em gái nhà nàng, cô cả xinh sắc sảo, hư sớm,
nàng là cô em, xinh hiền thục đoan trang.
Ngày hôm nay cô em ấy
up ảnh mở shop rau củ quả, tôi like, cmt và thấy mình chững đi vài giây ấy, vì xúc
động.
Ân thưởng luôn dành cho kẻ tận hiến, một cách vô tư, có lẽ vậy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét