Bài của An Hà
...
“Nhớ lại hồi đi học, trong nền giáo
dục đề cao thi đua, tôi đã rất quan trọng kết quả là mình đúng hay sai. Tôi
nghĩ người giỏi là người đúng, người mạnh là người giành chiến thắng bằng sức
mạnh của mình. Sau đó, lớn lên, đi học, đi làm, tôi lại nghĩ người mạnh là kẻ
chiến thắng bằng lý lẽ, bằng trí tuệ của mình. Và rồi tôi có con, sau khi có con, tôi lại thấy rằng mạnh nhất là kẻ
không cần thắng thua, mạnh nhất là kẻ biết cách để tránh không lao vào một cuộc
chiến nào hết. Bản chất của phát triển
phải là sự sống, chứ không phải là sự hi sinh.
Cũng khá may mắn khi con tôi đang
học ở một ngôi trường có chương trình gíao dục tính cách thông qua hành động.
Tháng 9 này là rèn tính cách Hòa Bình. Ngay buổi chào cờ đầu tháng 9, các học
sinh được xem đoạn phim kể về một cuộc tranh chấp giữa 2 ông hàng xóm. Gần cuối
phim ông quan tòa nói với một bên: "Anh đúng, tôi có thể tuyên bố phạt
người kia! Nhưng sau đó anh sẽ được cái gì? Anh được mình đúng, rồi anh mất đi
một người bạn, và anh có thêm một kẻ thù là hàng xóm của mình. Anh có thực sự
muốn như thế không?".
...
Trong
công việc và trong cuộc sống, tôi tin rằng, đi tận cùng sự thật để làm gì, nếu
sự thật đó không có ích cho con người? Công bằng để làm gì, nếu sự công bằng đó
chỉ mang lại cho mình kẻ thù và làm mất đi bạn bè?”
AN HÀ
(theo
tuoitre.vn)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét