Thứ Tư, 2 tháng 9, 2015

Ăn trưa,

Trưa nay bị buổi trainning sáng quá giờ, lên ăn muộn, đã thấy xếp cả hàng khoảng 20 con người. Đến gần thì một chàng phía trên tay cầm đĩa cơm, người vươn ra nói với mấy cô sau mình, chắc cùng hội, rằng hết thức ăn rồi nhá. Một lúc thấy tình hình bắt đầu hỗn loạn, mình lao lên, tự lấy đĩa, lấy một ít cơm ra khua khoảng 3 món rồi phi thẳng ra khỏi cái đống đó. Ngồi xuống một bàn trống. một lúc sau 5 cô cầm 5 đĩa ngồi đầy bàn luôn. Rồi các cô thi nhau nói, gọi điện cho ai đó rằng thì là chị ra ngoài ăn nhé chả còn gì ăn cả. ok, xong các cô tiếp tục phàn nàn rằng chả còn gì ăn cả. mình dừng ăn nhìn vô đĩa các cô âm thầm đếm. Ngoài cơm, đĩa cô nào cũng đúng 5 món, có thể hơi thiếu rau nhưng đủ 5 món thêm bát canh nữa. Thế không biết các cô đang ăn cơm, thức ăn hay ăn shit mà mồm cứ ra rả. xong các cô tiếp tục phàn nàn rằng thế này chỉ 15 nghìn thôi, xong sao người ta không tích trữ thịt băm, thịt bò trong tủ lạnh nhỉ, xong rồi hôm nay trời mưa, phải biết là mọi người sẽ ăn đông chứ... Xong rồi mình âm thầm ngắm các cô, váy áo khỏi bàn, với mình là quá xấu. Mặt mày không trang điểm, nhiều mụn. haha, đàn bà xấu thì chả có tội, nhưng đàn bà không biết chăm sóc bản thân thì có đấy. Lại còn lắm mồm, liên tục phàn nàn, chỉ nhìn thấy khía cạnh khó khăn, tiêu cực của vấn đề là thứ đàn bà mình rất kị. Nên tránh được là cố gắng tránh ngay.
Nhà Phật hình như có dạy rằng, bớt lời bớt họa. Khẩu nghiệp cũng là nghiệp nặng của đời người. Mình đã sống/biết/ngấm, thậm chí đau đớn kha khá vì những lời như dao đâm vào người. Nên cũng biết thế nào là ác khẩu. chưa cần tính đến chuyện tâm có tà hay không. nhưng mà đến giờ phút này rồi, với bao mệt mỏi rồi, mình xin được từ chối những ngôn từ như thế, gây sát thương hoặc vô nghĩa.


Ảnh của Tôi gìn giữ vẻ đẹp

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...