"- Nhưng lúc đó, ở bên Singapore, tôi hopeless rồi. Học không nổi do không phải ngành
mình thích. Rồi tiếng Anh chưa phải xuất sắc nên cũng gặp nhiều khó khăn. Nhưng
cuối cùng, tôi vẫn quyết định lên internet tìm trường và chuyển sang mônAdvertising và Design. Tìm được
trường thì tôi cancel Student Pass của trường cũ và làm giấy
tờ apply cho trường mới. Nhưng lúc đó, do chủ quan, tôi không biết một khi đã
huỷ Student Pass thì tôi trở thành người cầm Visa đi du lịch và chỉ được ở
Singapore không qua 30 ngày. Trong khi đó, tôi vẫn nhởn nhơ đi tìm trường và …
ở lố thời gian, đồng thời trở thành công dân bất hợp pháp và bị Sở Di Trú buộc
trục xuất khỏi Singapore. Cuối cùng, cô hiệu trưởng của trường mới, phải đích
than lên giải thích với Sở Di Trú, tôi mới được tiếp tục ở lại học và phải đóng
phạt 150 SGD hay 200SGD gì đó, mà tôi không thể nhớ rõ lúc này – một món tiền
khá lớn với tôi ở thời điểm đó.
–Sau khi được trở thành
sinh viên của trường mới, tôi phải đóng 20.000 SGD, tức toàn bộ học phí trong
các năm tới cho trường. Trong khi đó, tôi tự ý đổi trường và chưa báo với gia
đình nên số tiền đó coi như… vô phương cứu chữ. Cuối cùng, tôi đánh liều e-mail
cho trường, tôi thể hiện nguyện vọng theo đuổi ngành học mình mơ ước và xin
phép trường cho tôi được… trả góp. Ơn trời, trường chấp nhận phương án này. Học
được 3 môn, tôi điện thoại về thong báo với gia đình.
–Sáng
hôm sau, nghe tiếng bấm chuông, tôi mở cửa ra và thấy mẹ tôi xuất hiện trước
cửa. Từ VN sang Singapore mà âm thầm như từ quận 1 xuống quận 3 hay nhẹ nhàng
như từ block nhà bên cạnh sang thăm con vậy. Mẹ tôi mang rau củ quả từ Việt Nam
sang và không hề nói năng bất kỳ điều gì về quyết định của tôi. Tôi đi học, mẹ
ở nhà đi tập thể dục, đi dạo công viên đúng nghĩa là đi Holiday. Một tuần sau,
tôi đi học về thì mẹ đã âm thầm về lại Việt Nam và để lại cho tôi mẩu giấy: Con
ráng học, gia đình luôn tin tưởng ở con."
Iris Cao
From “http://thesaigon8.com/”Đọc đoạn này suýt khóc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét