Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2015

Chuyện đi xem ở rạp,

T7 xong cái ì ven ở nhà tới hơn 60 khách, chạy mỏi cả chân, thì CN quyết định đi xem Macbeth dù vẫn lăn tăn vì có thể, sự mệt mà bộ phim mang lại. mà đúng là phim u ám thật, quyền với chả lực, xem xong thấy cái người mà đam mê quyền lực hào quang danh vọng đến vong thân thật là. khổ gì mà khổ. đấy là chuyện phim, còn chuyện người đi xem phim thì lắm cái nẫu.
vào phòng chiếu chả lần nào không có chuyện. hôm qua thì mình dự phòng chiếu có vài người thôi, nếu người ta biết người ta đi xem cái gì, thì mình nghĩ không có nhiều lựa chọn cho Macbeth. thế mà cũng được tới 20 mạng. rồi sau 20 phút rụng 2 mạng đầu tiên và ngồi đến cuối được khoảng 5-6 người. nghe được của 1 cậu trai đi với một bạn gái hàng ghế mình 2 lần là: đéo hiểu gì cả. ok, vẫn ngồi đến gần cuối. 1 cậu nữa của nhóm 3 người khi ra đến cửa 1 câu là: phim đéo hiểu gì cả. 3 cậu này vô muộn, nói cười hô hố, ăn uống rào rạt. lúc 2 cậu di chuyển về hàng đầu sau khi ra ngoài xong quay lại gọi điện cho cậu còn lại vẫn đang ngồi hàng cuối là: ăn đéo gì mà to thế rồi cười hô hố. hàng đầu gọi cho hàng cuối nhá. vô đối luôn...
hôm trước có một bạn trên face mình viết về chuyện trong rạp, với caption là: không hiểu các bạn trẻ bây giờ bị làm sao?! thật, mình đồng cảm quá. hiểu chết liền.
mà đấy, tưởng đi xem một cái phim dư lày thì cũng được yên cái thân, nào ngờ. thật là ...
mình biết là có thể mệt vì sự u ám của phim nhưng vẫn chọn vì muốn hiểu và định hình trong đầu về bi kịch của Macbeth, dù nghĩ cho cùng, đến giờ này nạp vào là có khi bị đẩy ra, nhưng dù sao, cũng không nên dễ dãi với bản thân, cố gắng không dễ dãi với bản thân.




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...