Thứ Tư, 4 tháng 11, 2015

4.11


Hoa này Thanh - Tú trồng, đã nở khá đẹp vào sáng cuối thu, đầu đông. Khi tiếng chuông lễ cuối cùng dứt thì lưu lại hình này. Chợt nghĩ sẽ làm cái hiên tầng 2 này thành một vườn hoa, sao lại không nhỉ?!
Anh em bạn bè vẫn đông đủ sau 01 năm vắng bóng, đến từ hôm trước đến hôm sau, từ sáng đến đêm. 36 năm của Liêm, 37 năm của Thanh, để lại một khối tình, rất lớn, thế thôi nhỉ. bảo mẹ rằng cộng số năm của cả nhà nó cũng cả gần trăm năm. con số cũng chẳng hề nhỏ. Dù sống nhanh, chết cũng nhanh. Nhưng thôi, ta phải học cách nhìn vào cái được để mà tiếp tục. 
Nếu có một điều ước cho sự việc này, thì ước mỗi khi nghĩ/nhắc/nhớ/đứng trước ảnh Liêm, thôi không còn khóc. Điều ước này, vẫn lại phải nhờ đến, thời gian.
Lão T thì anh em ôm ấp nhau huyên thuyên, rồi cứ anh hiểu cô hơn cô hiểu mình, con bé cũng gật rúi rụi, rồi trình bày kể lể, ra ôm, vào ôm, đến ôm, về ôm, rồi cô để anh lo hết, con bé cũng cười nhăn nhở, chả phản đối, chả đồng ý. Zai kinh doanh tay 3 tay 4, công việc, ăn chơi, gia đình, bạn bè... cứ lao vào thôi, không nghĩ ngợi nhiều. Cuộc đời mà thiếu những người xả thân thế này, kể cũng sâu xa buồn. Mình xếp cả vào di sản của L-T. Và phải xắn tay lên để di sản không hoang tàn theo thời gian.
Hình ảnh ấm lòng bất chợt nhất là zai cháu lớn quắp zai nhỏ đùa nghịch nhau trên giường. Ngày càng thấu hiểu giá trị của những đứa trẻ ngoan, biết vâng lời.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...