Thứ Ba, 7 tháng 6, 2016

8/6

Hôm qua trong mail của bạn có một dòng làm tôi chững mấy giây. Về một chị dâu, rằng bác ấy đúng là chẳng có tình cảm gì với gđ nhà mình.
Xong rồi tôi giả nhời mail bạn rằng uh thôi, không có tình cảm thì ta detox nhau nhỉ. đi nơi nào có tình cảm thì đi. Không yêu nơi này, ta yêu nơi khác. Những ai vì nhiều lẽ không có tình cảm được với nhau nữa thì đường ai nấy đi, tối thiểu việc liên quan, gặp gỡ. Coi như không có trong cđ nhau. Đấy là biện pháp tốt nhất.
Xong rồi tôi nhìn ra vài trường hợp như thế. Dâu/Rể không có tình cảm với nhà bên kia. Vì nhiều lẽ nhé. Lẽ chung lẽ riêng. Có những nỗi niềm riêng chỉ cá thể ấy mới hiểu. Thì thôi, nếu chúng ta có nhỡ lỗi lầm gì với nhau thì sau một tg ngắn/dài, nếu tha thứ được thì chúng ta tha cho nhau, để cho những điều tốt đẹp hơn nảy sinh trong tim mình tim người. Còn nếu chúng ta nhất quyết không thể tha thứ cho nhau thì nên buông hẳn nhau ra, chứ đừng giữ sự oán trách thù hận làm gì.
Mỗi người mỗi ngày sống là một ngày thời gian ngắn lại. Bạn vui hay buồn. vinh quang hay ô nhục. thì tg chắc chắn ngắn lại, bất biết bạn là ai, bạn làm gì cho cái cđ này. Thời gian, việc của nó là ngắn lại. Vô tình của mọi vô tình. Thế nên kẻ ngu xuẩn/dại dột/u tối mới giữ chặt sự oán trách trong tim trong lòng.
Nếu không muốn là kẻ như thế thì nên buông/bỏ. Còn muốn nuôi mãi nỗi oán trách thì ok, bạn sẽ hoang tàn từ trong hoang tàn ra. Rơi vào tự hủy. Không một ai bên ngoài có thể cứu được.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...