Thứ Năm, 23 tháng 6, 2016

Cơ chế tự vệ,

Sáng nay một cô cháu chat về chuyện của nó rồi nó chuyển sang chỉnh mình, khuyên bảo mình abc. Đến cuối mình nói một câu đại loại thế này: rằng tôi mà không giữ đúng tôi như thế này, nghĩa là không sống đúng với những giá trị mà tôi tạo ra và sống trong đó thì chắc tôi không sống nổi với những tổn thương đâu. Đấy là cơ chế tự vệ.
Những kẻ càng tổn thương càng có cơ chế tự vệ mạnh. tốt hay không tôi chưa bàn. Tôi cũng không định nói gì về tổn thương hay trình bày nó. Nhưng khổ là có nhiều người trong đs của chúng ta bg thiếu tinh đến độ cái gì cũng phải nói ra. Tôi chả biết nói thế nào nhưng đại loại là chúng ta đa phần nổi hết lên bề mặt cs, không đủ lắng và không đủ tinh để nhận ra và đối xử với người khác như người ta cần đc đối xử như vậy. Và vì sự thô đó, chúng ta không ngừng làm tổn thương nhau. Nên cần lắm, sự dịu dàng, nhẹ nhàng, tinh tế với nhau. Chả đc thế thì cố tránh nhau ra. Đừng thổ tả, nổi xung, dạy bảo, chỉ trích, oánh giá nhau. Đừng nói thêm những ngôn từ gây tổn thương. Mà để không phạm phải điều này thì tốt nhất là nói ít thoai ^^. 
Tôi cũng nói thật là tôi vẫn thích sống một mình, vì về trực cảm tôi thấy dễ chịu, sâu xa có nhẽ là tôi thấy an toàn. Vì tôi, có nhẽ không cần thêm tổn thương người khác mang lại. Lại cứ ba hôm khía cho tôi vài nhát thì sống rực rỡ, tử tế làm sao được. Mà tôi, thì cần phải sống tử tế, rực rỡ. Nghĩa là tg tiếp xúc với tha nhân của tôi càng ít tôi càng thấy an toàn, ít nhất là bây giờ. Đấy là sự thật. Vì tha nhân giờ xô bồ, điên loạn quá. Tôi cố gắng điều chỉnh tăng thời lượng với nhân hay ho và giảm/cắt/detox hẳn tha nhân mà cứ nổi lềnh phềnh, hồn nhiên như điên, đâm chém linh tinh. Xin cho được khuất mắt để tôi vẫn còn có thể sống được với tha nhân ^^. (Vì theo như tôi quan sát, chúng ta gây sát thương nhau kinh khiếp bằng lời nói. Từ trong nhà ra đến ngoài ngõ. Giá mà có cái thuế nói, thu được đầy tiền ^^).
Đấy cũng là một phần của cơ chế tự vệ.
Còn ai yêu tôi họ vẫn yêu tôi đấy chứ. và ngược lại. Thiên hạ đôi khi vì nhân văn nhân đạo gì đấy, lại cứ lao đi lo lắng thương xót tôi là sao?! làm ơn, hãy thương lấy chính mình. Ai cũng đáng thương cả thôi.
Tôi đã đi được đến chỗ: có thêm người thì quá tốt, chả có cũng không sao. Có chồng/con cũng quá tốt, chả có cũng không lấy làm đau khổ. Vui tốt quá rồi, buồn cũng ok. Bạn bè gặp gỡ hỏi han đc thì quá tốt, chả cũng không sao ... đại loại thế. Sự tự tại ấy, chả tự dưng tôi có được. Nên thỉnh thoảng, tôi buồn cười thiên hạ lắm. Xin phép được cười, rồi tôi lại yêu thiên hạ như bình thường thôi ^^.

Nói đi nói lại đến đấy thì cô cháu cũng chững vài giây và hiểu ra vấn đề. Còn không vì sự ngông dại tuổi trẻ, nó đưa mình vào hết kết luận này đến kết luận nọ haida. (cứ sống thêm độ chục năm nữa đi, sẽ thấy cái đời này, chả kết luận được điều gì đâu). Yêu lắm mà cũng bực ra phết. May mà rồi cũng hiểu. Tý thì chửi cho. Dạo này không nhẫn được với những kiểu ngu dại vớ va vớ vẩn.


(Ảnh mạng ^^)

5 nhận xét:

  1. Ối zồi đứa cháu nào mà mấu thía, dám chỉnh cả cô cơ à?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ối zời, bạn nhảy của cô đấy. Phượng ớt đấy.

      Xóa
  2. mới zê quê cóa tháng thoai mà chuyển biến tư tưởng zữ zậy.

    Trả lờiXóa
  3. Hí, quê hương là chùm khế mà. Ngọt, chua hay chát chửa biết, nhưg nhất định phải là chùm khế nhóa ha ha

    Trả lờiXóa

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...