Thứ Ba, 14 tháng 3, 2017

15/3

Trong những ngày HN sương mù mịt, năm nào cũng một đợt. trong một chiều nắng lên, nhìn thấy một khoảng trời rộng rãi hẳn ra, có cây xanh, mới thấm giá trị sự cao rộng của bầu trời, của thiên nhiên. Nhìn lại/nghĩ lại/chạy lại suy nghĩ ký ức mới thấy cái HN này nó có một thứ nôm na là văn hóa nhỏ hẹp. Người ta không ngừng gói nhau trong những thứ nhỏ hẹp. Đúng sì tai ngõ nhỏ phố nhỏ. cứ cảm như chẳng bao giờ rộng rãi ra được, cứ tù mù cũ kĩ ẩm mốc. Đối lập hẳn với phương nam/miền trung cao rộng nắng gió xởi lởi. đó là cái, mà mình cho là rất đáng tiếc của HN, nhưng cũng có thể, mất/bỏ đi, không còn là HN nữa. một sự thật bất tiện. một nỗi buồn cố hữu không đổi thay, như kiểu một cô hôm qua kêu buồn vì thấy gái xấu gồng mình lên tử tế, tốt đẹp ấy. nó đáng buồn hoặc làm người ta buồn, chỉ vậy thôi.
Ai cũng có nhu cầu trở nên có giá trị. các cô có nhan sắc thì dĩ nhiên đó là thứ làm nên giá trị của các cô rồi. thì cô không nhan sắc nhẽ dĩ nhiên phải lấy thứ khác tạo nên giá trị cho mình.
Cái HN này, thì thấy ngày càng yếu thế. ngày càng xấu, đã xấu thì ngày càng nanh nọc, khó ưa. không thoát ra được. 


4 nhận xét:

  1. ha ha, cụ vốn dĩ vẫn nhạy cảm và sâu sắc phát sợ mà lị. thời tiết hà nội có vài ba tháng sau tết là bỏ đi vì nó khiến mọi thứ trì trệ, ẩm mốc và ủ dột.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. uh, xong lại bị chứng kiến cái kiểu cố làm ra hay ho những thứ cũ mốc lên, làm tôi hai hãi í ^^

      Xóa
  2. vậy hả, tôi chưa trải nghịm được cái cảnh này.

    Trả lờiXóa

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...