Nay về vào cái thang máy thì thật là ngao ngán. Không phải lần
đầu. Một bác đứng chắn cửa thang gọi í ới đứa cháu gì đó, nghe đã choáng. Vô
trong đã chật không cựa được mà tầm 5 đứa nhỏ, vừa ăn vừa nghịch vừa luồn lách
vừa nói to vừa bấm lung tung. Người lớn nhà bọn trẻ thì cứ kệ, có quát thì lại
càng om sòm. Tổ sư chỉ muốn đập cho phát. Bọn trẻ không được dạy dỗ chu đáo thì
rồi khổ chúng, gia đình chúng rồi khổ cả cộng đồng có liên quan chứ chả đùa được. gì chứ không có giáo dục là hãi lắm.
Xong rồi tự nhiên thấy chán người thế không biết. ngao ngán.
cụ hồ bẩu "phần nhiều do giáo dục mà nên".
Trả lờiXóacụ lúc nào cũng chuẫn í
XóaÀ, thế lên chùa nhá
Trả lờiXóachuẩn đới ^^
Xóa