Đi rút tiền, gặp một chị đứng trong đó tầm 20p, mấy anh chờ
cùng mình bỏ cuộc cả. khi chị đi ra mình đi
vào, ngang qua chị mình bảo: rút cả cây ATM à chị.
Về gặp 1 chị mặc cái đầm đen kiểu polo, hàng trăm chữ
dior trắng nhảy nhót trên cái nền đen. Mình khá hãi tên các thương hiệu chềnh ềnh phơi ra trên thân thể.
Mở phây có vài chị bệnh đã lâu, lộng lẫy lồng lộn mặt
hoa da phấn ngả ngốn các tư thế, cười như ngáo đá.
Lại là đàn bà thôi, mình vẫn hay để ý đàn bà. Thì nhớ Q. Kiểu
đàn bà truyền thống nhất mà mình biết. Nấu ăn cực ngon, giản dị hết nấc vì điều
kiện và vì tính cách, vui vẻ nhẹ nhàng mộc mạc gần gũi, gần như không bao giờ
to tiếng, nhẫn nhịn, không đòi hỏi, và cái quan trọng là thiện lương, làm cho người khác luôn muốn ở gần. Nó thỉnh thoảng ngậm ngùi là giờ xuống cấp quá, xoàng xĩnh, xấu quá. Í là vất vả
quá không còn để ý được đến hình thức. Thì mình cười bảo tôi thấy nàng đẹp nhất
trong những người đàn bà tôi biết. Vì nàng ạ, đến một lúc nào đó, vẻ đẹp của
người phụ nữ chả còn nằm ở hình thức nữa đâu. Tôi thật sự nghĩ thế đấy. Từ
nàng mà tôi nghĩ thế đấy. Bởi có thể, tôi biết nàng lâu quá rồi, đủ để ngấm cái
đẹp bên trong, nên tôi thấy cái hình thức chả xi nhê gì đâu, không một
tý nào. Và có thể bởi, tôi là người coi trọng nội dung.
Nên nội dung ấy, luôn là 80%, nếu tính theo tỉ lệ 80 – 20. Đừng
để hình thức nó oánh lừa. Nếu chả may tỉ lệ ngược lại, hình thức chiếm 80% thì tin tôi đi, lúc ấy là cả một giời vô vị ^^

đến một lúc nào đó, vẻ đẹp của người phụ nữ chả còn nằm ở hình thức nữa
Trả lờiXóa