“Mình nghĩ mình có đủ tư cách nói về chuyện ăn chay vì mình đã có gần 3 năm ăn chay toàn phần chứ không phải chưa từng có trải nghiệm này. Lúc đó trong mình có đầy khái niệm tốt xấu: gạo lứt là tốt, gạo trắng là xấu; dầu vừng ép lạnh nguyên chất là tốt, dầu thực vật tinh luyện là xấu; dầu gội chiết xuất bồ kết là tốt, dầu gội công nghiệp là xấu; thực vật là tốt, động vật là xấu; bánh mì nguyên cám là tốt, bánh mì trắng là xấu…
Lúc học đại học,
mình sống ở khu Láng Hạ, có lúc mình đi ra tận khu Tây Hồ để mua được cái bánh
mì nguyên cám ở gần Annam Gourmet có mấy tiệm bánh Pháp (cả đi lẫn về bằng xe
buýt chắc mất nửa ngày). Mình dùng dầu vừng ép lạnh dù nó rất đắt so với sinh
viên, nhưng phải công nhận là dầu vừng không hợp với tất cả các loại thức ăn,
điểm bốc khói lại không cao nên không thể chiên được. Vừa hay, mình đang nghĩ
đồ chiên là không tốt nên mình rất ít ăn đồ chiên. Trong phòng không hề có gạo
trắng, mỗi khi đi học về muộn là đợi đến nhan sắc tàn phai nồi cơm gạo lứt mới
chín. Mỗi khi đi chơi ở bờ Hồ, lượn lượn lờ lờ mấy vòng không biết và không dám
ăn gì, lại đi về.
Cuộc sống cứ thế
trôi qua cho đến một ngày mình học xong đại học, mẹ mình phải mổ bướu cổ và
mình đi sang Séc thăm mẹ. Điều đầu tiên làm mình lạnh gáy khi nghĩ đến là ở đấy
không có gạo lứt. Thậm chí ngày lên máy bay, có một chị còn làm bánh mì đen
nguyên cám cho mình, mình không ăn đồ ăn trên máy bay. Sau khi đón về nhà, mẹ
nấu một nồi cháo gà cho con gái, nào biết con gái chỉ muốn khóc thét vì mấy năm
rồi không ăn thịt.
Cuộc đời đã đưa
mình ra khỏi tất cả những thứ mình cho là tốt, vì ở đấy không có gạo lứt, dầu
vừng ép lạnh, rong biển, miso, nước gội đầu bồ kết, nồi áp suất, xà bông tự
nhiên. Không gì cả! Thực ra trong siêu thị cũng có gạo lứt, nhưng vị của nó rất
lạ, hơn nữa không có nồi áp suất thì không nấu được, người phương Tây lại ăn
gạo long grain hạt dài nấu nhanh là chính chứ không phải gạo như người châu Á.
Sau đó mình bị rối loạn hệ vi sinh đường ruột và cả nội tiết. Bố đưa đi bác sĩ,
bác sĩ cho uống một loại thuốc mà mình không biết là gì, nhưng chỉ sau tầm 30
phút sau khi uống mình gần như không chống lại được cơn buồn ngủ, rơi vào trạng
thái như hôn mê. Đó là quãng thời gian rất căng thẳng chỉ vì mỗi chuyện ăn uống
không thôi.
Mình không thích
thuốc Tây. Nhưng hồi đó mình bị viêm da. Mình ngoan cố bôi thuốc “nguồn gốc
thiên nhiên” nhưng mấy tuần không khỏi. Nhưng sau khi uống thuốc Tây thì vài
ngày là khỏi. Cuộc đời như muốn nói: Rồi con đã nhìn thấy mặt bên kia của vấn
đề chưa? Đó là thuốc Tây cũng có ưu điểm, đối với nhiễm trùng cấp tính.
Mình không thích
dầu gội công nghiệp. Sau khi chai bồ kết chiết xuất đã hết, mình thử dùng dầu ô
liu, dấm táo để gội đầu, nhưng dầu ô liu thì không khô được tóc, còn dấm táo
thì làm tóc quá xơ. Cuộc đời như muốn nói: Rồi con đã nhìn thấy mặt bên kia của
vấn đề chưa?
Mình không thích
đồ chiên rán. Nhưng lại không hề biết rằng tim là một cơ quan dương trong cơ
thể do tính chắc đặc, nếu chúng ta uống quá nhiều nước hay chỉ ăn đồ luộc, hấp,
lỏng, không hề chiên xào chút nào thì cũng làm tim bị mệt đi. Dầu đậu nành có
điểm bốc khói cao hơn nên có thể dùng để chiên, và vùng đất đó cũng không có
thứ gì mang tên dầu vừng ép lạnh. Cuộc đời như muốn nói: đã hiểu thế nào là tốt
quá thành ra không tốt chưa?
Chân lý thì phải
hiển lộ ở mọi nơi, nếu có nơi nó không hiển lộ được, chứng tỏ đó không phải
chân lý. Sau này mình đi xuyên Việt gần 2 tháng, mình càng thấm thía hơn, rằng
nếu mình chỉ muốn ăn gạo lứt thì mình nên ở nhà cả đời mới đáp ứng được lý
tưởng này. Cuộc đời sẽ thách thức những gì ta cho là tốt để phá đi chấp niệm.
Những khái niệm tốt xấu nhốt ta trong một toà lâu đài kiên cố, ngăn ta tiếp xúc
với sự sinh động của vạn pháp”.
…
From Thân Trang

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét