Chủ Nhật, 4 tháng 8, 2024

Đối diện,

 "độc gi sách liu mình sng không cn TNH THC được không? Nói mun cafe cùng mình để nghe chuyn bun mình hay nhc trong sách!

Đời mình chng có chuyn bun gì c. Vì my chuyn ca cuc đời chng đủ bun để làm mình bun!

Vì tt c nhng chuyn bun y đến t bên ngoài!

K c nhng nim vui bên ngoài

Nhng dèm pha bên ngoài

Và c nhng đau kh bên ngoài!

Ch có mt ni đau tht s và tn cùng là ni đau cm nhn trên cơ th. Nó rt tht! Cơ mà tht vy nhưng nó vn không tht đối vi tâm!

Có mt ni bun tn cùng trong chúng ta!

Đó là ni cô đơn khi bn không gp ai. Không nói chuyn. Không ra ngoài. Không đin thoi... không làm gì 5 ngày 5 đêm!

Gi là bun vy thôi ch cũng t phin não o tưởng mà ra!

Bn biết nó như thế nào. C th đi!

Vi mình thì nó đã bình thường ri. Vì mình làm nhiu ln. Nhưng ln đầu. Sau 5 ngày. Khi nghe tiếng người. Mình đã oà khóc!

Bn hãy th t nht mình vài phòng ng 3 ngày 3 đêm khônh gp ai. Không nói gì. Ko coi gì. Ko nghe gì. Ko đọc gì đi. Bn s hiu!

Bn s thy. Nhng ni bun có lý do nó chng là gì c!

Có lý do để bun thì có lý do để hết bun!

Cơ mà. Ni bun trong chính chúng ta. Phi đối din nó mi hết!"

Của Chef Long Châu


Cái đối diện này trong đời chắc không ai muốn làm cả. có lẽ vì thế nên cuộc đời mỗi người đều làm rất nhiều việc, tìm kiếm rất nhiều thứ để nương vào, tránh phải đối diện, dù vô tình hay hĩu ý. Nếu phải làm là buộc phải làm thôi, còn tự nguyện chắc là hiếm lắm. 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...