"Có độc giả sách liệu mình sống không cần TỈNH THỨC được không? Nói muốn cafe cùng mình để nghe chuyện buồn mình hay nhắc trong sách!
Đời mình chẳng có chuyện buồn gì cả. Vì mấy chuyện của cuộc đời chẳng đủ buồn để làm mình buồn!
Vì tất cả những chuyện buồn ấy đến từ bên ngoài!
Kể cả những niềm vui bên ngoài
Những dèm pha bên ngoài
Và cả những đau khổ bên ngoài!
Chỉ có một nỗi đau thật sự và tận cùng là nỗi đau cảm nhận trên cơ thể. Nó rất thật! Cơ mà thật vậy nhưng nó vẫn không thật đối với tâm!
Có một nỗi buồn tận cùng trong chúng ta!
Đó là nỗi cô đơn khi bạn không gặp ai. Không nói chuyện. Không ra ngoài. Không điện thoại... không làm gì 5 ngày 5 đêm!
Gọi là buồn vậy thôi chứ cũng từ phiền não ảo tưởng mà ra!
Bạn biết nó như thế nào. Cứ thử đi!
Với mình thì nó đã bình thường rồi. Vì mình làm nhiều lần. Nhưng lần đầu. Sau 5 ngày. Khi nghe tiếng người. Mình đã oà khóc!
Bạn hãy thử tự nhốt mình vài phòng ngủ 3 ngày 3 đêm khônh gặp ai. Không nói gì. Ko coi gì. Ko nghe gì. Ko đọc gì đi. Bạn sẽ hiểu!
Bạn sẽ thấy. Những nỗi buồn có lý do nó chẳng là gì cả!
Có lý do để buồn thì có lý do để hết buồn!
Cơ mà. Nỗi buồn trong chính chúng ta. Phải đối diện nó mới hết!"
Của Chef Long Châu

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét