Hôm nay mail đi mail lại với bạn
thì đúng là mình nhớ/thèm những người đàn bà bình dị, nhớ mẹ cả đời không son
phấn, chưa bao giờ mình nhìn thấy đồ trang điểm của bà, trang sức cũng không, đến
giờ chỉ có duy nhất 1 cái dây chuyền chị dâu tặng SN cách đây đâu 2,3 năm,
không bao giờ cáu gắt than thân trách phận, trên môi lúc nào cũng nở nụ cười.
Những người đàn bà ấy giờ đi đâu cả?! Họ
lùi dần vào quá khứ, phủ lấp hiện tại là nhưng người đàn bà long lanh son phấn, trang sức, quần áo hàng hiệu. Một cái mặt bôi đến 8,9 loại kem phấn, một bộ tóc phủ mấy loại
hóa chất... Cái chính là, lúc nào họ cũng đeo một thứ mặt nạ nào đó, lúc nào hình như cũng đang diễn.
Kể với bạn hôm trước ngồi tiếp
khách ở một quán ăn tối thì nhìn sang bàn bên thấy mấy đứa con gái váy bướm tòe loe sếch xi rồi, mặt trắng bệch,
môi đỏ chót, ăn một lúc lại lôi son ra tô. Mình nhìn không dừng được. Một bàn
khác thì đàn ông đàn bà trẻ con lẫn lộn, trên bàn ê hề thức ăn, phụ nữ quần ngắn
cho hết cả chân lên ghế, ăn uống nhồm nhoàm, thật sự là hãi. Trong đầu không dừng
được ý nghĩ đen tối là: chả biết bây giờ đàn bà họ hóa ra cái giống gì?!
Bạn bảo: “đúng là tuyệt nhiên ta chưa gặp người phụ nữ ở tuổi
40 nào mà điềm đạm, giản dị, bình tĩnh xử lý mọi việc nó đâu ra đấy”. Đúng là
buồn thật.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét