Dạo này quan sát kỹ hơn trên face
và trong đời thường thấy đàn bà, đặc biệt là đàn bà sinh/nuôi con một mình hóa ra một số lại khá ích kỷ, nhìn ở góc độ cho người đàn ông bố đứa bé. Có lẽ đàn bà họ cậy
là mình sinh con được chứ đàn ông thì không nên họ cứ sinh và giữ đứa bé cho
riêng mình. Thôi thì mọi hình ảnh hai mẹ con yêu nhau cứ như thể thế giới này
chết cả show hết ra, nào là ngày hôm nay, bữa nay con ăn gì, mặc gì, chơi gì,
những lời yêu thương vô vàn dành cho nhau, thơm hôn chút chít... tuyệt chả thấy
đả động gì đến thằng bố. Thôi thì không đả động cũng đừng mang nhau lên face
nhiều như thế, bất công cho người đàn ông, mà nếu không có họ làm sao các nàng đẻ được. Thế mà coi họ như không tồn tại/như chết rồi.
Cứ cho rằng chắc họ phải có điều không nên không phải, thậm chí không thể chấp
nhận thì mới không được xuất hiện trong khuôn hình của 2 mẹ con (hoặc vì một lý do nào đó người trong cuộc mới hiểu) nhưng có lẽ
cũng không cần phải thể hiện quá thế. Mình chợt nghĩ thương cho người đàn ông đứng
ngoài cuộc đời/ngoài khuôn hình của những 2 mẹ con như thế. Con người ta góp
công sinh ra mà lại bị gạt ra khỏi cuộc sống của nó. Dù cố tình hay vô ý. Hoặc giả nếu người đàn ông tự gạt mình ra, thì cũng chẳng hay ho gì để những người còn lại cứ mang nhau ra khoe.
Thì lại nhớ L, đàn bà nuôi con một
mình, luôn chừng mực và đúng, khéo léo trong cư xử, ở khía cạnh đối với bố nó. Phải
thế chứ. Còn càng thế hiện tung tóe lên thì là hạ sách (dù cố tình hay là hồn nhiên cô tiên :-)).
(Ảnh của Travip)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét