Khi nâng bát canh thịt thái sợi nấu với cà chua, dứa lên miệng
thử một miếng thì thấy ok. Nhớ hôm ở VP, buổi đầu tiên đi ăn phở sáng, miếng
đầu tiên ngon, thực sự thấy ngon, chỉ một miếng ấy thôi, thêm vài miếng nữa rồi
thôi.
Dạo này sinh ra cái kiểu từ chối ăn/uống. Như hôm trước gọi
một cốc bột sắn, uống qua miếng đầu thì bỏ cả cốc, cà phê, đồ ăn thì thường
xuyên bị vậy. Nhưng vẫn nhất định cái gì thấy ngon/vừa miệng mới ăn còn tuyệt
không cố ăn.
Hôm nay ngồi ở quán beer cho 01 farewell, quán beer lớn giữa
trưa thì gần như không còn ai nghe thấy ai nói gì, cứ rì rì tiếng như một bầy
ong đang bay gần gần. Xung quanh thì đàn ông đàn bà đều nâng cốc, ăn, nói, cười,
những cái bụng to, những gương mặt loang loáng son phấn/thừa thãi bóng loáng... chắc ăn không thể thấy
ngon thực sự được J.
Có món măng xào thì nhớ món măng xào của bố, sợi măng khi tước
phải nhỏ li ti, xào quắt với tỏi thơm rồi mới cho các loại rau thơm thái nhỏ
như chỉ vào, thêm chút tỏi tươi rồi mới bắc ra, ăn nóng. Mấy chục năm nay, chưa
ở đâu và chưa bao giờ mình ăn được miếng măng nào qua được măng của cụ.
Lại nhớ một buổi sớm cách đây 2-3 năm, đón mấy người bạn lên
chơi, vừa dậy đã thấy cụ lái xe về đến cửa, lao ra mở cửa sau thấy dưới sàn xe
đầy các món cá, rau... hôm đấy cụ làm cái món cá nướng mà bạn còn nhắc mãi về
sau.
Miếng ngon nhớ mãi. Và miếng ngon, phải biết mà ăn chứ không
phải cứ ào ào mà ăn, cái gì cũng cho vào miệng mà không biết là gì. Nhớ cụ bảo đại loại là: không có ăn đã đành, có mà không biết ăn cũng là một cái tội.
Đúng là một cái tội.
Cái tội mà hình như số đông bây giờ đang chìm trong.
(ảnh: Loan BB)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét