Hôm qua trên đường về thì bất giác nghĩ sao bây giờ chúng ta
nghèo thế?! chả có câu chuyện gì để nói, cứ nói đi nói lại mãi một vài điều nhỏ
nhặt, nổi lềnh bềnh trên bề mặt của đời sống. Khen mãi một thứ đến mức đối tượng
của cái thứ được khen ấy phát ngượng lên vì người ta biết nó không hoàn toàn thế,
người khen cũng biết thế nhưng vì điều gì chúng ta cứ leo lẻo như vậy. Không còn
gì giá trị hơn để nói với nhau sao.
Sáng đọc thấy 1stt về chuyện đi tàu đường dài, rồi cho rằng
đó là kỷ niệm đáng nhớ thì chợt nghĩ đến chuyện đa số giờ hay khoác áo mầu hồng
cho mọi sự. Tại sao không nhìn mọi thứ với sắc mầu vốn có của nó, có thể là
không mầu, tại sao lại cứ phải tô hồng lên khi thực ra nó chỉ có thế, không đủ
điều kiện mà hồng lên thì cứ phủ trùm lấy nó làm gì cho tội ra. Tại sao không đối
diện với sự thật, để sự thật nó táp vào mặt, để nhận về một sự thanh thản
sau đó. Mà cứ phải vẽ ra một cái cớ làm gì, có lẽ chỉ chứng tỏ một sự nghèo
nàn, buồn tẻ ở bên trong. Mọi sự bất đắc dĩ/không như ý, người ta hình như
không thể công nhận mà cứ phải tìm một lý do để ngụy biện. Hôm trước tranh luận
với một nàng về cái chuyện hy sinh, cụ thể là của một bạn khác, lấy chồng như
không, lặng lẽ nuôi con, sống với nhà chồng, xa quê. Tất nhiên là tôi tôn trọng
sự hy sinh và chịu đựng ấy nhưng mọi người làm ơn đừng nâng cao nó lên, bởi thẳm
sâu tôi nghĩ cô ấy chẳng có/chẳng dám có lựa chọn nào khác, nên phải thế thôi,
còn nếu có một người đàn ông đủ mạnh, yêu thương cô ấy và con cô ấy, lo được
cho cô ấy liệu cô ấy có chấp nhận thực tại ấy không, hay sẽ đứng lên theo người
đàn ông có thể bảo bọc được mình?! Hoặc vì cái người đàn ông ấy không xuất hiện/không
có nên phải chấp nhận cái thực tại ấy. Đó là sự thật, thế thôi sao phải đao to
búa lớn mà làm gì. Ai cũng biết với ai, tại sao chúng ta cứ phải bịt mắt nhau
làm gì?!
Việc tô hồng/khoác áo, cũng chẳng có gì cháy nhà chết người
đâu, nhưng cái sự rơi sau đó, thì sâu lắm, không chắc đã trở lại được đâu.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét