Note của Ms Nguyễn Quỳnh Hương
“- Mình không xem thi hoa hậu cả quốc nội và quốc tế, vì trong
sinh hoạt hàng ngày của mình không có tivi. Mình cũng không có tò mò hay háo
hức nào để tìm xem trên những kênh khác. Nên trước lời kêu gọi "bình chọn
cho hoa hậu để thể hiện lòng yêu nước" thì mình luôn đứng ngoài. Mình tự
thấy lòng yêu nước của mình không vì thế mà bị tổn hại gì.
- Trong gia đình mình,
một thứ cấm mua là nước ngọt đóng lon. Dù là nước trái cây, trà xanh hay nước
có ga mà thành phần là đường và chất tạo hương, tạo
mầu, tạo vị tổng hợp (từ "tổng hợp" là cách nói khéo léo lừa mị của
thứ nguyên liệu mang bản chất hoá chất) thì tuyệt đối nhà mình Ko dùng. Mình từ
chối là khách hàng của những Tân Hiệp Phát hay Tribeco hay gì gì đó là vì thói
quen tiêu dùng, nếu như một số bạn kết án là không ủng hộ doanh nghiệp Việt -
mình thấy bị oan khuất.
Chuyện ăn gì uống gì, theo mình nghĩ hãy từ lòng yêu bản thân. Chứ ăn uống vì đất nước thì mình thấy vất quá, đã mất ngon lại không đủ an toàn thực phẩm.
Chuyện ăn gì uống gì, theo mình nghĩ hãy từ lòng yêu bản thân. Chứ ăn uống vì đất nước thì mình thấy vất quá, đã mất ngon lại không đủ an toàn thực phẩm.
-Mình tránh xa các cuộc mít tinh biểu tình, không phải mình thờ
ơ an phận trước đất nước. Mình chỉ không thích sự mù loà và khích động của đám
đông. Thái độ của đám đông không hẳn đã là thái độ của các cá nhân được tập hợp
lại. Nói chung, mình không tương thích được với các thái độ và trào lưu mang
tính tập thể.
- Sáng nay thứ 2, đưa con gái đi học qua Phòng GD Thanh Xuân.
Thấy các thầy cô đang xếp hàng chào cờ và hát quốc ca. Con gái hỏi, "sao
phải chào cờ? Lúc chào cờ thì ta nghĩ gì?". Mình nói mà không kịp nghĩ,
"đó là khoảnh khắc để chúng ta yên tĩnh nghĩ về bản thân và đất nước, như
là mẹ sẽ làm việc tốt hơn và trách nhiệm hơn, như là con muốn học giỏi hơn. Và
nếu ai cũng muốn tốt hơn, thì cuộc sống đâu tệ nữa Thóc nhỉ."
Mình nghĩ là con Thóc nó chẳng hiểu mấy vì nó lại đề nghị "vậy thì chúng ta chào cờ suốt ngày và suốt tuần được không?".
Mình nghĩ là con Thóc nó chẳng hiểu mấy vì nó lại đề nghị "vậy thì chúng ta chào cờ suốt ngày và suốt tuần được không?".
Không chứ. Yêu gì thì cũng cần dành thời gian để làm lụng và vun
vén. Còn chỉ suy nghĩ không, hay mất chủ yếu thời gian cho bày tỏ - thì đó thật
là một cách yêu không hiệu quả.
Mình thích những người sản xuất. Ngay cả yêu, cũng giúp họ tìm thấy say mê và niềm hân hoan để sản xuất tốt hơn, kinh ngạc hơn. Mà những người ấy, chủ yếu là họ im lặng và Ko lên mạng nhiều như mình...hụ hụ...”
Mình thích những người sản xuất. Ngay cả yêu, cũng giúp họ tìm thấy say mê và niềm hân hoan để sản xuất tốt hơn, kinh ngạc hơn. Mà những người ấy, chủ yếu là họ im lặng và Ko lên mạng nhiều như mình...hụ hụ...”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét