Sáng mở mắt dậy thì vẫn muốn nằm
trong chăn ấm, bật được cái cf sáng lên cho tỉnh táo, xem một vài phút thì đến
một cái tin là một bạn bị ung thư sáng lập ra cái hoạt động hãy ôm tôi. Bạn ấy
mặc một bộ ông già nôen, mà bạn ấy trông ốm yếu nên không hợp rồi, về mặt thị
giác là thấy không ổn nên chú ý đến cái tin đó. Sau đó là lũ lượt các bạn trẻ,
sv, hs gì đó xếp hàng dài lần lượt đi qua ôm bạn ấy. Mình là người thích ôm, cực
thích ôm. Nhưng ôm kiểu này thấy có vđ gì đó, cho dù suy cho cùng ta cũng chả
nên suy tính làm gì, đặc biệt với một bạn đang bệnh như thế thì ôm là tốt or
làm bất kỳ điều gì tốt cho bạn ấy thì là tốt rồi, nhưng mà dù sao mình cũng
không thấy xuôi lắm.
Cái sự quá ra của truyền thông
bây giờ thấy rõ hơn bao giờ hết. Từ nét mặt, động tác của các cô MC/BTV/ người
dẫn. các anh/các cô đổ vô cùng sự chủ quan vào những điều đang nói. Mà xét cho
cùng các anh/các cô chỉ là người đưa tin thôi. Sao lại chủ quan và nói lắm đến
thế. đưa một cái tin buồn/tin sự cố thôi thì nét mặt các cô như thể nhà các cô
có đám. Các cô trầm trồ thương tiếc, thiếu chút nữa thì rơi lệ trên sóng. Hay thật.
Cái sự quá ra của số đông quanh
quanh đs này cũng thế. Mọi sự cứ tràn ra ngoài, ra đằng mồm đằng miệng, đằng ăn
đằng mặc, đằng đi đứng, đằng yêu thương nhau... đằng FB thì mới rõ làm sao. Có những
nàng mà mình đồ cả năm khéo chụp cả nghìn cái ảnh chỉ với một kiểu ấy, đi đâu
cũng kiểu ấy rồi tra tấn quần chúng, bạn bè. Rồi chồng/con/người thân, cũng có
nhẽ đến vài trăm cái. Rồi chuyện yêu nhau ra sao, kể lể tút dài cả trang, mà
đâu phải một lần, haida. Chả có nhẽ là thôi, đề tốc nhao. Người ta đang tử tế
thì để cho người ta tử tế nhể. Hành hạ nhau thế mà đành sao ^_^.
Mà hiểu ra một điều, là tại sao FB thành công như vậy. Vì nó đánh trúng sự thích thể hiện/khoe của giống người. Nó là công cụ khoe hữu hiệu nhất, bây giờ.
Mà hiểu ra một điều, là tại sao FB thành công như vậy. Vì nó đánh trúng sự thích thể hiện/khoe của giống người. Nó là công cụ khoe hữu hiệu nhất, bây giờ.
Hôm qua có bảo bạn là, suy cho
cùng thì số đông bây giờ, ở đây là những kẻ ngoại đạo, ngoại đạo với cái văn hóa giáng sinh, với ông già nôen,
cho dù lại nói, vui là được nhưng mà thật, mình lại cũng không thấy xuôi. Tự nhiên trộm nghĩ, cả châu âu chuyển sang ăn tết cổ truyền của châu á nhỉ. Chịu, không thể hình dung ra, như cái cách mà châu á bây giờ nô nức ăn giáng sinh ^_^.
Mùa giáng sinh thì còn nhớ chút kỉ
niệm cũ kĩ vô cùng. Thời mình học cấp 2, có một cô bạn cũng là cô cháu, nhà nó theo đạo. Con
chiên ngoan đạo luôn. Thì đêm 24 một năm gì đó, cả hội cùng kéo nhau lên nhà
thờ chơi. Nhà mình ở chân cái quả đồi có
cái nhà thờ ấy, bao năm trời vẫn nghe tiếng chuông vào 12h trưa, đâu 5h sáng nữa.
Và bọn nhỏ tụi mình thời đó đi nhà thờ giữa đêm, lạnh giá, tụ tập vui vẻ, ken nhau theo con dốc đường đất nhỏ tí xíu để lên, xem
người ta thôi, còn mình không tham gia gì, biết gì mà tham gia. Cách nhà quãng 3 gia đình, có một
nhà nữa theo đạo. Cứ cuối tuần và các ngày lễ thì có 2 người đàn bà nhà ấy, đi qua nhà mình để lên nhà thờ làm lễ.
Họ đi bộ và thường không đi cùng nhau. Mình chỉ còn nhớ gọi ông bà nhà ấy là ông bà Đồng Mai. Ông bà ấy
và một người chị gái, không rõ chị của ông hay bà và 1,2 người con. Có thêm 1
năm nữa là cũng đêm nôen, đi bộ với Liêm loanh quanh gì đó, rất giá lạnh. Cũng
là đi xem thôi. Ngày ấy hình như Liêm có cái áo lông đức, vỏ áo mầu xanh. Mẹ
mua từ một chị hàng xóm đầu ngõ đi đức về, chị tên là Hà. Người rất đẹp. Nôen, là đi xem người ta thôi. Còn chúng ta ngoại đạo, lẽ
dĩ nhiên thế.
Và giờ vẫn vậy. Giờ thiên hạ nô nức
quá, cũng không còn dám xem nữa.
Cái gì của người ta, thuộc về người ta, mà mang về làm của mình, nôm na là cái sự đua/sự đú ấy, nó khá là nghịch. Mà ranh giới thì mong manh, éo le nhỉ. Nên, cái gì của ai thì là/trả về/thuộc về người đó, không có sai mà. Chủ là chủ, mà khách thì cứ là khách đi.
Cái gì của người ta, thuộc về người ta, mà mang về làm của mình, nôm na là cái sự đua/sự đú ấy, nó khá là nghịch. Mà ranh giới thì mong manh, éo le nhỉ. Nên, cái gì của ai thì là/trả về/thuộc về người đó, không có sai mà. Chủ là chủ, mà khách thì cứ là khách đi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét