Tối qua vô
tình xem được một tập của phim tài liệu gala tinh hoa võ thuật, về sự giao
thoa của võ đạo nhật bản và việt nam. Đoạn ghi hình ở huế thì ấn tượng khoảng một
dàn hàng trăm bạn trẻ đồng diễn trên một quảng trường cạnh một cái lăng cổ kiểu
huế. Vẻ đẹp thể lực của tuổi trẻ thật không thể nói thành lời. Và cái đoạn phim
ở huế đó, cho mình cảm giác huế trong lăng kính võ đạo là một nơi tách rời khỏi
cs này, ít nhất, tách khỏi cái cs xô bồ hỗn loạn vô đạo mà mình đang chứng kiến.
một nhà sư
nói về cái đạo trong võ học nhật bản, ông đúng là nhà sư mà mình nghĩ phải vậy,
có sự uyên thâm, giản dị, dịu dàng của người có đạo. các võ sư, các môn phái họ
đều có lớp, câu lạc bộ dạy cho trẻ em cơ nhỡ mồ côi khuyết tật, dạy tại chùa hoặc
tại nhà văn hóa. Họ làm từ thiện hiệu quả. Cứ dạy những đứa trẻ tính bằng năm
tháng, chẳng nói năng gì. Bọn trẻ chuyển biến từ trong ra ngoài. Được nâng đỡ về
niềm tin vào cs và cải thiện về thể chất.
Một cậu trai
đã làm mình rơi nước mắt khi cậu ấy cũng rơi nước mắt khi nói. Cậu bị bỏ rơi
khi 7 tháng tuổi, đã coi như tắt thở, chùa đã làm đám tang, và trong khi kéo
dài thời gian tụng niệm cho cậu, cậu đã tỉnh lại và chùa nuôi từ đó, giờ cậu đã
khoảng 20, có việc làm là lái xe. Khi nhỏ cậu đau yếu và nhờ lớp võ thuật tại
chùa mà cậu đã cải thiện được sức khỏe, tiết kiệm được nhiều tiền thuốc thang
cho chùa. Cái quá trình tập luyện đó kéo dài chục, hai chục năm. Thực sự là một việc làm
lành mạnh, ý nghĩa.
Một cậu nữa bị
khiếm thị, học tại trường nguyễn đình chiểu sài gòn, nhà cậu đâu ở khu tây
nguyên, 2 anh em đều bị khiếm thị. giờ cậu đã lớn, ngày đi làm mát xa khoảng
12h đồng hồ, lương chưa tới 3 triệu, may được ở nhà trọ miễn phí. Hàng ngày sau
giờ làm việc cậu đến nhà văn hóa học aikido và đi thi giải trong khu vực. cậu vẫn
học tin và tiếng anh trước khi đi ngủ, và mơ ước thành kỹ sư công nghệ.
Xem 2 cậu
này, mình lại vẫn thấy có nhiều điều chưa biết, dù rằng về lý thuyết biết rằng
có bao nhiêu người thì có bấy nhiêu cảnh, chẳng thể biết hết được. rồi không
ngăn được việc liên tưởng đến các bạn trẻ đầy đủ mà mình biết. Thì có vẻ chẳng
chơi cái môn thể thao nào hàng ngày để rèn luyện sk cả. môn thể thao chính là
lướt smartphone/computer/laptop và nhậu/ăn. Giai gái đều thế, có mỗi 2 cái môn
này là chính. Xong rồi rơi vào hội chứng khủng hoảng thừa, thờ ơ với tất thảy.
hoặc rơi vào nhảm nhí/lố lăng vô độ. Haida.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét