ÍT ĐI ĐỂ NHIỀU HƠN.
"Rất
nhiều năm trước, bộ phim Hoàng Phi Hồng đưa tên tuổi Từ Khắc và Lý Liên Kiệt
lên đỉnh cao nhờ những pha đánh võ hoa mỹ với các nhân vật bay lượn rắc rối và
quyến rũ trong không gian trong lúc thi triển võ công.
Cách
đây vài năm, Từ Khắc và Lý Liên Kiệt trở lại với Long Môn phi giáp, đánh võ ít
rườm rà hơn mà ra đòn lại hiệu quả hơn, cả trong phim và trong mắt khán giả.
Nhân vật của Lý Liên Kiệt liên tục ra đòn vào tay hoặc chân đối thủ chỉ một
tích tắc trước khi bọn này xuất chiêu.
Năm
nay, nhân vật John Wick trong bộ phim cùng tên còn tiến xa hơn, không chỉ
di chuyển đơn giản trong không gian hẹp để đánh vào chân hoặc tay đối thủ khiến
bọn này thậm chí không thể rút súng, John Wick còn sử dụng cách bắn súng trong
các phim của Ngô Vũ Sâm, di chuyển khôn khéo để áp sát đối phương rồi gí súng
sát vào đầu mà bắn.
Phim
là tác phẩm người ta bịa ra để khán giả mua vui mà cũng phải thuận theo xu hướng
“đơn giản hơn mà hiệu quả hơn”. Thậm chí, truyện phim của John Wick còn đơn giản
đến mức ngớ ngẩn, bộ phim chỉ có đánh và bắn nhau, cốt để thỏa mãn tối đa một
tiêu chí của người xem: coi đã con mắt.
Năm
2013 được coi là năm cuối cùng và là năm khó khăn nhất của cơn suy thoái. Sau
những biến động bi đát, cuối năm mọi người ngậm ngùi rồi hi vọng, một hi vọng hồn
hậu: qua những năm suy thoái thế này mới thấy những giá trị cốt lõi, bền vững cần
phải quay lại.
Năm
2014 và có thể là nhiều năm tới, kinh tế sẽ chỉ đi ngang hoặc tăng trưởng rất
khiêm tốn. Những năm tháng tới đây sẽ là thời gian để xã hội tự thanh lọc những
gì phù phiếm, những ăn xổi ở thì để trở về với những giá trị bình dị, bền vững.
Người ta sẽ chi tiêu ít đi và khôn ngoan hơn. Mua ít đi, dùng nhiều hơn. Dùng
ít đi, hiệu quả cao lên.
Giống
như khi đứng trước tủ sách gia đình lúc nào cũng như quá tải, vào cái lúc thu
nhập cá nhân không còn tươm tất như trước, bạn sẽ nhận ra nhiều cuốn sách phô
trương, đắt tiền, nằm ềnh trên giá mấy năm rồi chưa đọc. Còn những cuốn sách đọc
rất nhiều lần hóa ra lại không nhiều và cũng chẳng nằm trên giá để khoe mẽ đôi
khi chỉ với chính chủ nhân.
Giống
như khi đứng trước tủ quần áo…
Giống
như đứng trước tủ đĩa than, tủ giày…
Giống
như…
Mấy chục
năm bao cấp đóng cửa cố thủ với thế giới bên ngoài đã làm xói mòn niềm tin của
con người vào những giá trị nhân văn căn bản. Mấy chục năm tiếp theo mở cửa làm
kinh tế, cả xã hội cố mà làm lấy được, cắm mặt vào tiền, chạy đua kiếm chác, mặc
kệ nền nếp gia đình, đạo đức xã hội cho danh lợi tầm thường mà mạnh như lũ ống
cuốn phăng đi hết.
Càng
kiếm nhiều càng thấy ít. Đánh quả càng xổi càng vui. Hình thức càng phô trương
càng có lợi. Lạm phát học hàm, lạm phát học vị, lạm phát chức danh, rồi đến lúc
lạm phát phong tước.
Mọi thứ
dường như đã đến đỉnh của nó. Phất lên hết cỡ thì đến lúc phải xẹp đi. Mục rữa
mãi ắt suy tàn. Những năm kinh tế đi ngang sẽ là cơ hội vàng để xã hội tự chữa
bệnh cho mình, bớt phù phiếm đi mà thực chất hơn, bớt “ăn xổi” để bền vững hơn,
bớt “ở thì” để có thêm nhân nghĩa, bớt ác tâm để có chỗ cho thiện tâm, bớt nói
dối để thêm lời nói thật.
Nhưng trăm xây không bằng một phá. Với những gì đã phá mất rồi, phải cần
rất lâu cái sự chững lại của phát triển kinh tế, để cả xã hội thanh tẩy lại
chính mình."
TỪ VIETPRESS 2012
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét