Thứ Ba, 14 tháng 6, 2016

15/6

Tối qua thì ngoại lệ, mang máy tính lên giường lúc 9 rưỡi, vì vô tình đọc được một cái tút dài về chuyện chia tay hay sống mòn, dành cho bọn hôn nhân đang chập cheng, nhớ đến bạn và viết cho bạn một cái meo dài loằng ngoằng, đó là lý do tại sao mang máy tính lên giường, mắt mũi thì đã díp hết cả lại. Long lợn để ở nhà bà trẻ để chàng biểu diễn món bài mới học với mấy đứa trẻ họ hàng khác mới xuống chơi.
Gửi meo chả định khuyên gì, biết gì mà khuyên, chỉ muốn share vài suy nghĩ thôi. Những gì bạn cần/muốn làm bạn đều biết cả chỉ có là làm thế nào, khi nào thôi. Tôi vẫn đang ám ảnh vì hôm kia, kìa gì đó đã rơi nước mắt vì mấy cái meo của bạn. Sáng nay thì vẫn nghĩ tại sao chúng ta lại phải cần hòa khí của những cái loại mà chúng không coi hòa khí/cố gắng/sự biết điều của ta ra gì. Thật, tôi không hiểu được cái đạo lý ấy. Cái thứ đạo lý gì mà khiến kha khá người trong chúng ta phải chịu đựng nhau đến vậy. Thật không thể hiểu được.
Trong cái tút ấy, có đoạn Tôi chưa bao giờ cười người bước ra khỏi hôn nhân, cũng chả phải thông cảm cho họ, bởi, chưa chắc bạn có cuộc sống hay ho như của họ. Tôi có đứa bạn bằng tuổi, ly hôn 2 lần một mình nuôi con, nó muốn đi đâu chơi thì xách túi đi, nhìn lại bản thân tôi đi, nhiều khi muốn ra tiệm gội đầu cũng phải tính toán, may mà tôi rất hạnh phúc với cuộc sống của tôi, chứ nếu tôi thấy mình bất hạnh, tôi sẽ thay đổi. Cuộc đời ngắn, vèo cái thấy hết nửa, đã thấy mình đau khổ thì chấm dứt cho rồi!”.
Không có gì mới, nhưng để thấy thêm lần nữa rằng đời người không dài để dành cho những điều vô vị, lại diễn ra quá nhiều. Đành rằng ta chả thể sống hết 2/3 cđ rực rỡ ngập tràn ý nghĩa, nhưng cũng đừng để đến 2/3 là vô nghĩa chứ. Mà sao cứ nhất quyết phải vào hôn nhân khi không thuận duyên hả trời. Khi nghịch nhìn thấy rõ mồn một mà cứ lao vào là sao?! Nôm na là duyên mà cưỡng thì mong chờ điều gì tốt đẹp có thể xảy ra hả giời?! phép mầu à? buồn cười quá. Người trưởng thành, không bị thiểu năng, mà tin vào phép mầu thì thật là tâm thần có vđ. Mà vì điều gì. Tiếng tăm của gia đình ư, công lao của cha mẹ ư... thật là lẩm cẩm. Bản thân mình sinh ra, sống bên cạnh bố mẹ, mang lại niềm vui nỗi buồn..., nghĩa là bản thân sự có mặt của mình đã là niềm vui với bố mẹ. Và ngược lại. Còn nếu mình phải hy sinh để mang lại niềm vui cho gia đình hay gđ/bố mẹ đòi hỏi mình thế thì niềm vui ấy có vấn đề, bố mẹ mình có vấn đề. Đã đành công lao sinh thành là vĩ đại nhưng không phải vì thế mà giá nào cũng phải trả. Vả lại, có phải lúc nào bố mẹ cũng đúng đâu. Mà cũng đành rằng hôn nhân là quý giá, quý quá đi chứ nhưng nó phải thuận, chứ còn chồng/vợ/đối tác như shit ấy, cứ ngược nhau mọi nhẽ ấy thì ôm vào làm gì không biết trời. Thật là chỉ muốn chửi thề ^^
  



9 nhận xét:

  1. em thật. "đã thấy mình đau khổ thì chấm dứt cho rồi!"

    Trả lờiXóa
  2. ối, đừng chửi thề, em sợ hí hí. Chị chụp cái góc hình nài đệp quá. Mà e cũng đg thích 1 bộ ghế bàn gấp như rứa đấy. Chị nhớ địa chỉ cho êm, để về nhà mới e mua nhá

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. gớm, chị về nhà mới, tôi tặng chị một bộ 4 bàn luôn ^^

      Xóa
    2. hức, 1 bàn 4 ghế chứ chị. Ko chị lại tặng e 1 ghế 4 bàn thì e phải làm thao

      Xóa
    3. mà e đang si nghĩ, cái cảnh chị ở đang êm đềm dư lày mà có 1 thằng đàn ông chân đầy lông ở cùng thì náo loạn phết í nhờ ha ha

      Xóa
    4. haha đúng rồi 1 bàn 4 ghế. lẫn mẹ nó roài. loại nhiều lông í, khéo nuôi em dog có nhẽ vui hơn nhể ^^

      Xóa
    5. ớ, nuôi được em nhiều lông đấy thì cũng hợp nhẽ lắm

      Xóa

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...