Thứ Ba, 21 tháng 6, 2016

Người dưng – Những kẻ đã thoát 22/6

“Vừa tiễn một bạn phóng viên tự do về, đưa bạn ra ga tàu điện xong mới nhớ ra hôm nay là ngày nhà báo Việt Nam. Bạn này người Malay, từng sống và làm việc tại London, Sing, Chiang Mai và bây giờ là Tokyo. Hỏi bạn làm gì để sống ở Tokyo bạn vui vẻ bảo: "tao làm dọn phòng cho một guest house ở Tokyo, ngày chỉ 3 tiếng thôi, có chỗ để ngủ và nấu ăn, có thêm tiền đi lại, đủ để đến xem vài triển lãm, đi vài cái hội thảo mỗi tuần và hẹn gặp được hầu hết các nghệ sĩ đang hoạt động ở đây và phỏng vấn họ, như mày chẳng hạn"
Mình không biết bạn có "giỏi nghề" không nhưng mình thật sự ngưỡng mộ sự "yêu nghề" của bạn ;x”

Của FB  Maika Elan

Note này của M, một nhiếp ảnh gia tự do và tự tại nhất mà mình biết qua mạng.
Đọc note của cô này hôm nay thì nghĩ đến mức sống tối thiểu, mà hôm trước có nói chuyện với bạn. bởi liên tưởng này khi tối qua đọc mấy trang cuốn của travip về mức sống nghèo khổ của người ấn, phần đa bộ phận người ấn mà anh ta chứng kiến dọc sông hằng. họ có thể ngủ ngay  bên bờ sông, bẩn thỉu, bên kia có thể là xác người đang thiêu, vẫn bình thản cầu nguyện và ngắm dòng sông trôi cả nhiều giờ đồng hồ.
Tối thiểu, có nhẽ chỉ là đủ ăn, mức 1-2 mươi ngàn tiền việt một bữa, đại loại thế, có chỗ ngủ ban đêm, một cv đủ sống, nếu có nữa là theo đuổi thứ người ta thích. nghĩa là chỉ vừa đủ trang trải các nhu cầu tối thiểu của con người. không có vật chất dư thừa. nếu có, chỉ tinh thần dư thừa thôi. kiểu không túi xách cả dãy, nước hoa mấy chục lọ, phấn son các nhãn hiệu, váy áo tầm trăm bộ không biết cái nào vào với cái nào... đại loại thế.
Mình không ủng hộ hay phản đối gì cách sống tổi thiểu hay tối đa. Mỗi người một lựa chọn theo sức của mình. Chỉ là thấy người việt hình như đang tối thiểu theo chiều ngược lại, nghĩa là tối thiểu tinh thần và tối đa vật chất. Đa số khổ/rất khổ vì những gánh nặng cơm áo vật chất phải trang trải cho bản thân và gánh cho người khác, lấn vào phần đời của mình. Kiểu gia đình/dòng tộc phải có trách nhiệm giúp nhau. Mà chủ yếu là đo đếm bằng lợi ích vật chất. ở đây có cái gì sai sai. Mà đúng ra, mình nghĩ thôi, đúng ra ai phải tự gánh vác đời người đấy chứ, để tối thiểu chuyện đặt gánh nặng lên vai kẻ khác. Lâu dần, tự mỗi người cũng đóng đinh trong đầu mình cái trách nhiệm ấy, nó như kiểu cái tròng trên cổ. mình chỉ nhìn anh của đứa bạn thôi, nhà 4-5 anh em, rồi bố mẹ hai bên là 4 người nữa, vợ và hai con là 3. Rồi trách nhiệm lãnh đạo ở cơ quan. Rồi anh em bên nhà vợ tầm 7-8 người nữa. Chưa kể họ hàng nhà bố mẹ tầm vài chục mạng nữa... đành rằng đông thì quý dưng mà trộm nghĩ chỉ hỏi thăm thôi, nguyên một năm cũng đủ méo mẹ nó mồm ^^. giờ lão đầu thì hói bụng thì béo, mặt thì âu sầu như đa phần đàn ông trung niên. và cứ mở miệng ra là buông lời cay đắng. haida. 
Giúp đỡ, luôn nên là tự nguyện. còn đời ai người ấy phải tự lực, chả có cách nào khác cả. cố gắng từ chối tối đa sự giúp đỡ về vật chất/lợi ích. đừng hơi một tý là ngỏ ý xin xỏ sự giúp đỡ, hay tỏ ra đau khổ để người khác động lòng giúp đỡ, lợi dụng lòng tốt của người khác.
Thế hệ từ mình đổ đi chắc là đổ đi điều này rồi. Nên dạy bọn trẻ sau như thế. Nhận nhiều sự giúp đỡ chả hay ho gì đâu. Cái gì cũng có giá cả.

2 nhận xét:

  1. Cô cứ giúp tôi đi, tôi phấn khởi nhận hết ý. Đại loại cho tôi cái cây, hoặc ít rau, ít ruốc, hoặc nhẹ nhất là đi uống bia với tôi...ha ha... Nhá

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. nó thuộc vào thể loại giúp đỡ tự nguyện nhóa. xõa đê ^^

      Xóa

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...