"Bây giờ là thời đại của lao động cảm
xúc. Nhân viên bán hàng ở trung tâm thương mại, tiếp viên hàng không trên máy
bay… những người phải tiếp xúc trực tiếp với khách hàng, luôn phải tươi cười và
nói năng nhẹ nhàng, bất kể cảm xúc cá nhân như thế nào. Dù có cô đơn, buồn khổ
hay giận dữ, họ cũng phải kiềm chế cảm xúc như diễn viên. Trong tình hình ngày
càng có nhiều khách hàng khiếm nhã thì đây không phải là một hình thức lao động dễ chịu cho lắm. giờ đây, không phải chỉ có thân thể, mà cả cảm xúc
cũng phải làm việc.
Được biết, khoảng 40% trong tổng số
lao động, bao gồm cả những nhân viên tổng đài thường xuyên phải nói năng nhẹ
nhàng với ngôn từ lễ phép hết mức có thể, thuộc về mảng lao động cảm xúc. Nhưng
thực tế, hầu như tất cả mọi ngành nghề, ở mức độ chừng mực khác nhau, đều mang
tính chất của lao động cảm xúc. Bước ra ngoài xã hội, việc đó dường như cũng có
nghĩa là mang theo nhiều chiếc mặt nạ khác nhau, tuỳ tình huống mà đeo vào cho
phù hợp, và biến thân thành người lao động cảm xúc phù hợp với chiếc mặt nạ
đang đeo đó.
Hồi còn ít tuổi, chỉ cần trung thực
với bản thân là được. tìm ra cái tôi và tập trung vào tiềm năng của nó, đó là sứ
mệnh tuổi trẻ. Nhưng thế giới mở ra ngày càng rộng lớn thì các vai diễn cũng
ngày một nhiều hơn. Lúc này nếu chỉ tập trung vào bản thân thì sẽ phải hứng chịu
chỉ trích, bị gọi là đồ ích kỷ. trưởng thành có nghĩa là sẽ mang nhiều tên gọi
hơn. ở nhà thì được gọi là con trai, con gái, là vợ chồng, là dâu rể, hoặc là bố
mẹ; ra ngoài thì là nhân viên có năng lực, ngày cả lúc gặp bạn bè thân thiết
hay hẹn hò với người yêu, cũng phải trở thành diễn viên giỏi, biết cách diễn xuất
cho phù hợp với tình hình. Thế gian là một sân khấu vĩ đại, một phòng dạ vũ hoá
trang – nơi khó lòng nhận ra chân tướng mọi người.
Vấn đề là ở chỗ, các vai diễn phải
đảm nhận ngày càng nhiều thì việc “tôi” thật sự là ai cũng sẽ ngày càng hỗn loạn.
nếu đã quá quen với chiếc mặt nạ dùng mỗi ngày thì bản thân sẽ nhầm tưởng chiếc
mặt nạ đó chính là bản ngã, còn bản ngã thật sự lại cảm giác như là một mặt nạ
khác. Tất cả mọi người đều đang trở thành người đa nhân cách. Ngày trước, đây bị
coi là một chứng bệnh về thần kinh, nhưng bây giờ lại được coi là một năng lực
để tồn tại một cách thành thục trong xã hội."
trưởng thành sau ngàn lần tranh đấu - rando kim
Hihi, chả thế hoá ra lũ người bây
giờ là lũ thần kinh cả ^^. mà nếu cảm xúc mang ra lao động càng nhiều thì đúng là ngày càng mất cảm xúc thôi. mất nghiêm trọng ^^. mệt mõi ra phết.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét