Đọc
cái note của tony buổi sáng về người già thì thấy kiểu sống chung của vina thực
ra rất khổ. Vênh váo mọi nhẽ. Chỉ đơn giản nghĩ dâu rể là người dưng/lạ hoàn
toàn, tự dưng ở chung với người dưng là bố mẹ chồng/vợ trong toàn khoảng tg hôn
nhân, ví dụ thế. Khi mà các cá nhân đó hoàn toàn là các cá nhân đã trưởng
thành, nghĩa là tính cách đã định hình rồi. mà một hôn nhân cứ cỡ vài chục năm.
Nghe đã thấy vô lý. Sống chung là sao là chung gần như hết, trừ mỗi ngủ. phúc
ra nhà rộng thì còn có không gian riêng. và chịu đựng nhau là đương nhiên. nếu mà thuận hoà, may nữa thì hợp tính hợp nết. không thì khốn nạn. mà
trông chờ vào may rủi thì thật là hên xui lắm ^^.
Dưng
mà rồi chả ở chung thì làm thế nào, cũng chả có lựa chọn nào khá khẩm hơn. ở
riêng thì lại lo các cụ không ai chăm sóc. Nhà già một cách chuyên nghiệp thì
phải chờ vài chục năm nữa. tối ưu có nhẽ là vừa chung vừa riêng nhỉ. ở gần gần chạy qua chạy lại.
Nếu có muốn thay đổi thì chỉ có bọn chưa/sắp già. Cái bọn mà thấm được nhiều cái mới mà chúng điều chỉnh dần được về cá nhân, từ chối bớt cái ta/số đông đi thì mới hy vọng.
Nếu có muốn thay đổi thì chỉ có bọn chưa/sắp già. Cái bọn mà thấm được nhiều cái mới mà chúng điều chỉnh dần được về cá nhân, từ chối bớt cái ta/số đông đi thì mới hy vọng.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét