Thứ Năm, 8 tháng 9, 2016

9/9

“Trước bố tôi có dạy mẹ tôi lái xe máy. Mẹ phi ga lao thẳng xuống hồ. 1 tuần sau bố tôi mới hoàn hồn.
Đi làm về bằng xe máy được hai tuần mẹ bảo mẹ ngủ quên mất trên đường tầm 2 phút vì xe mới đi êm quá.
Bị công an bắt mẹ đi qua được rồi còn vòng lại hỏi: "Anh gọi tôi có việc gì?" - hiển nhiên vì mẹ tôi như vậy nên anh công an chán mà cho đi.
Mẹ tôi mất 5 phút để cho xe sang đường. Kiểu nhìn xe nào cũng sợ và đứng im đó.
Từ đó, bố cấm mẹ không được đi xe máy. Mẹ đi xe buýt. Tôi đèo, hoặc thằng Cối nó đèo.
Thế là an toàn cho mẹ và cho người khác nhất”.
Của FB Bach Quang Tran

Cái tút của bạn này, bất giác làm mình lặng đi vài giây, trực rơi nước mắt. Đầu tiên thì bật cười vì mẹ cũng không biết đi xe máy, bao năm đi làm bằng xe đạp, rồi đi đâu thì bố và 3 đứa con chuyên chở. Mẹ thì đến giờ và sau này, vẫn thương tiếc Liêm kinh khủng. Thằng con sáng láng đẹp đẽ, tình cảm, thông minh, như nam châm hút mọi người. Có lúc trộm nghĩ, không biết vì điều gì mà bà trụ được sau khi bị giật mất đứa con quý như thế. Con với cái, thật là khốn nạn. 
Nên con cái, là phúc mà cũng là họa. 
phúc đến thì nhận mà họa đến, thì cũng phải nhận thôi.
bố/mẹ - con cái, con cái - bố/mẹ. cái vòng mắc nợ nhau là vòng tròn khép kín. không có kết thúc, trừ phi bạn không có con. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...