Thứ Năm, 29 tháng 9, 2016

người dưng - 29/9

Tút của em Linh, phòng kids alpha. làm sách cho trẻ tâm hồn phải thế này chứ ^^. lâu quá không gặp em chuyện trò. alpha thực ra sở hữu khá nhiều ngọc ^^

[Tìm kiếm giá trị sống]
Tôi đi xem tối qua, vở chèo Chuyện tình trên bến Nam Xang, dựa theo Truyền kỳ mạn lục của Nguyễn Dữ. Nói vậy, nhiều người nhìn tôi cười vì không hiểu tại sao tôi nghe được cùng lúc cả chèo lẫn… rock. Chuyện này thì, đến tôi cũng chịu, không hiểu đâu! Tôi yêu thích nghệ thuật chèo, chính xác là yêu nền âm nhạc dân gian truyền thống. Vì sao ư? Nói to lớn thì nó mang hồn đất nước, còn nói đơn giản, là tôi thấy hay, vậy thôi.
Thực không nhớ vở chèo đầu tiên tôi xem là vở gì, có thể là Thoại Khanh - Châu Tuấn hay Quan Âm Thị Kính, chỉ biết tôi nghe chèo từ hồi còn nhỏ xíu, cứ bám trên lưng bố đòi đi chơi. Tôi mê làn điệu Con nhện giăng mùng, Luyện năm cung hay Quân tử vu dịch, tôi mê lắm trích đoạn Dương Lễ mời Lưu Bình ăn cơm hẩm với cà thâm, tôi mê lắm trích đoạn Xúy Vân giả dại và cả Tuần ti đào huế nữa. Chao ôi, thực khó mà nói rõ ra được cảm giác của tôi là như thế nào, có lẽ giống như việc bạn được nghe một bài hát và bạn dâng trào cảm xúc, thì tôi nghe chèo cũng thấy y như vậy. 
Ở nhà, bố tôi thích nghe anh Văn Chương, mẹ tôi thích nghe cô Thúy Mùi, tôi thích cả hai. Giọng nghệ sĩ hát chèo dễ ngấm lắm, luyến láy, êm và ngọt như thể tiếng mẹ ru đêm hè, hay tiếng bà khẽ khọt kể tích xưa. Lời chèo lại vô cùng ý nhị, rỏ tiếng khoan thai như hơi thở đồng quê Bắc Bộ. Đấy là nghe, chứ xem diễn trực tiếp, bạn còn bị hấp dẫn bởi nào những yếm đào thắm, phe phẩy quạt tre, tóc vấn, má hường, môi son. Thì vậy, với tôi, lối nói hiện đại là: chèo thể như một tâm hồn đẹp trong một cơ thể đẹp.
Giờ xin quay lại vở chèo tối qua tôi đã xem. Tôi thích nó, vì nó là tích cổ. Tôi vẫn còn nguyên lòng xúc động khi hồn Trương phu nhân hiện lên và cất lời ca ai oán, rồi rưng rưng khi Trình Trung Ngộ hận mình vì đã đến muộn, khiến người chàng yêu bị bức hại dưới sông sâu. 
Tôi nhớ cảnh Trương đạo sĩ than thở, ý rằng để hồn nàng trong thân xác người khác, ta không đành. Tôi nhớ cảnh Trình Trung Ngộ điên dại vì bóng hình Nhị Khanh. Xem chừng, tự nhiên tôi lại thương đôi ba người đàn ông lụy tình, dù, quan điểm của tôi là đàn ông sự nghiệp làm trọng. 
Ở đây có câu chuyện của ba người đàn ông: một yêu vợ đến nỗi sẵn sàng dùng linh khí của mình để luyện đan cứu vợ từ hoàng tuyền, một yêu đắm say hồn ma trên bến sông hò hẹn, còn một chìm trong men rượu vì mối tình không hộ đối môn đăng. Chẳng biết có phải tác giả đã cố ý lựa chọn tích truyện này trong dòng chảy hiện đại, khi mà hôn nhân đang chỉ tính bằng ngày, bằng tháng? Phải chăng?
Riêng với tôi, thì hôm qua, sau vở diễn, tôi càng thêm tin rằng, được sống trên trần gian đã là một hạnh phúc. 
Tự dưng lại nhớ đến đoạn thơ trong bài Mưa xuân của Nguyễn Bính:
Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy
Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ
Mẹ bảo: "Thôn Đoài hát tối nay.”


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...