Chủ Nhật, 12 tháng 11, 2017

13/11

Phây nhắc vụ đi CT-CM 2 năm trước. lại phải chép miệng thời gian trôi thật nhanh.
cuối tuần rồi cũng giỗ năm thứ 3. nghĩa là đã 3 năm trôi qua. khi thằng cháu đến lúc đang lên xuống cầu thang thắp hương, nó bò lên dang 2 tay ra miệng lẩm bẩm con say quá. mình cười nhe bảo phê rồi  hả. nó gật gật rồi nhất định ôm lấy mình. nó ngày càng giống Liêm kinh khủng, cao gầy mặc cái áo sơ mi trắng, quần âu, cười cười, thích tình cảm ôm ấp, suy nghĩ trầm tĩnh, luôn gây được thiện cảm với người khác. thế là lại rơi nước mắt. một lúc sau lại bò xuống bếp lại ôm, tâm sự chuyện cv, con cái gia đình rằng mệt quá khổ quá cái gì cũng phải quyết định abc... nhưng mà trưởng thành lên nhiều. những kẻ nào đã là báu vật thì sẽ là báu vật. như thằng này, mình đã biết gia đình may mắn vì có nó. nó là trọng tâm của gia đình, mọi người rồi sẽ xoay quanh nó. không thể khác được. nên trọng trách rồi sẽ lớn lắm con ạ. là vinh hạnh cũng là khổ hạnh. nhưng biết làm sao, từ ngày sinh ra cái nghĩa vụ và trách nhiệm, chúng ta vốn đã bị cầm tù, mất đi rất nhiều niềm tự do vui thú. đổi lại có thể chúng ta an toàn ở mức nào đó, ổn định ở mức nào đó. thôi thì, cái âu cũng là cái liễn. biết làm sao.


Ảnh chụp trên sông CT

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...