Sáng nay hứa cho T đi ăn sáng rồi đưa đi làm, rồi đón về cho
đi ăn trưa. khi ngồi trước bát mỳ vằn thắn bốc khói thì trộm nghĩ: phải/nên ở hà nội
vào mùa đông ^^. Dạo này lại dập mặt vào ăn uống ^^.
Có niềm vui kiếm/mua/ngắm những thứ 3 đứa nhỏ thích ăn,
gì cũng được miễn là chúng thích, béo cũng được, không tốt cho sức khoẻ cũng được,
miễn là chúng thích, chúng thấy ngon. Với trẻ con trong nhà, từ trước đến giờ vẫn
chỉ mong khoẻ mạnh, cười tươi và ăn uống ngon, chơi ngon. Thế thôi. Ơn giời!
cũng biết rằng cần phải gây áp lực thì mới tiến bộ, nhưng đúng là mình thiểu
năng trong việc gây áp lực lên kẻ khác. Khổ thế chứ!
Đêm qua thì cắp cả Thảo lên bar ngồi vang nóng, chị em M ra.
Mỗi nàng xơi 2 ly roài nghe vài bài nhạc trong không gian ấm áp. Đêm mùa đông,
cứ trượt ra riệu nóng, nghe tàm tạm cái gì đó trong một không gian ăm ắp âm nhạc,
rồi xì xào to nhỏ tán hiêu tán vượn, chẳng phải cũng dễ chịu lắm sao ^^
Rồi láo nháo lại đọc được tút này của chị Đoàn Minh Phượng. đúng nhỉ!
"Ngày còn trẻ, tôi mơ ước làm được những chuyện lớn hơn sức mình. Bây giờ
không còn trẻ, chỉ mong đôi khi làm xong được một việc gì nhỏ. Nhận ra, và cho
phép mình là một người nhỏ bé, nó có vị đằm thắm của nó. Đôi khi, khi một người
nhỏ bé và hơi buồn như mình làm được một chuyện gì đó, cũng nhỏ bé và hơi buồn
- chụp được một tấm ảnh, viết được một phần ba trang, hay dám bỏ tiền mua giấy
của Anh về tập vẽ con giun - thì bớt buồn được nửa ngày. Biết đâu sau này tự nhớ
lại đời mình, đẹp nhất chỉ là những bước từ nửa ngày bớt buồn này sang nửa ngày
bớt buồn kia. Chỉ có vậy thôi. Đừng chờ đợi ý nghĩa gì hơn. Vì rất có thể cuộc
đời không có ý nghĩa gì cả."
Chúng ta, có lẽ, đã dán nhãn quá nhiều thứ!?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét