"Sáng nay nằm trong chăn tôi tự dưng thấy cuộc đời rất ảo. Mình không chọn việc được sinh ra, kiểu như ơ tôi có muốn đâu tự dưng ném tôi vào trái đất xong mãi không chết thế là phải làm đủ trò . Cũng không ai chọn được mình thích cái gì, thích thằng nào con nào, tự nhiên đã thế, sau đó ta được dạy KHÔNG NÊN/NÊN thích làm gì, người như thế nào. Nên và không nên là việc lý tính, sao lý tính áp lên tự nhiên được đây. Tôi cũng không nhớ kiếp trước tôi đã làm gì, vậy mà có nghiệp dù không hiểu vẫn phải chịu. Cơ thể mang tiếng là của mình nhưng nó thích thì nó đau thôi, nó đến lúc thì nó lão hóa thôi, nghĩa là nó không quan tâm mình muốn hay không.
Cảm xúc suy nghĩ cũng cứ tự đến tự đi thôi, chào mời xua đuổi đều không
được, bằng chứng là ta không thể ngừng suy nghĩ dù có ra lệnh cho đầu óc cấm
nghĩ, hay bắt mình không cảm thấy gì nếu cảm xúc đến. Dù không hiểu về chiêm
tinh thì việc tử vi nói vào một ngày cố định mình sẽ cãi nhau với ai đấy và dù
biết thế mình vẫn không ngăn được, nó đã xảy ra thật, làm mình tự dưng thấy ơ
lẽ nào sự cãi nhau này cũng ảo, là vũ tru dẫn dắt, là các chòm sao đã quyết
định. Vậy có phải cả cái cuộc sống này cũng ảo luôn, có phải có một ông nào
nham hiểm đang đứng bên trên lập trình xong nhìn bọn bên dưới sống hùng hục như
thật trông ngu vãi giải trí vãi -.- Thế rồi ông cười sặc sụa, va phải nút Game
over, bên dưới mình đang đi ra đường liền vào gầm xe tải não phun ra trắng xóa
hồng cầu nhuộm một góc đường, này thì lí tưởng này thì đam mê này thì tình yêu
này thì kế hoạch tương lai này thì đăm chiêu triết lí sống, bốc hơi sau hai
phút. Ảo chưa?
Người xung quanh có thể buồn đau một chút hay nhiều chút, nếu mình có
chết, nhưng sớm muộn họ cũng lại chúi đầu vào quan tâm cái nỗi buồn khổ của
riêng họ thôi. Như Nam Cao viết một người đau chân có bao giờ quên được cái
chân đau của mình để nghĩ cái gì khác đâu, nên con người ngoài tài năng luôn có
cách làm khổ mình thì còn tự biệt giam trong nỗi khổ đấy, không quan tâm gì
khác. Chúng ta khổ chắc vì nghĩ mình sống lâu, tầm 80 tuổi, nên cái gì cũng
phải lâu dài ổn định, nghĩ ra thứ để làm cho đỡ nghĩ quẩn cả đời, lo về hưu,
nhưng chắc gì lúc game over là lúc đấy.
Còn những người xung quanh cũng ảo nốt, chao ôi đối với những người xung
quanh ta nếu ta không cố tìm mà hiểu họ ta chỉ thấy họ gàn dở xấu xa ngu ngốc
còn nếu ta hăng say tìm hiểu họ ta sẽ thấy họ vô cùng gàn dở vô cùng xấu xa vô
cùng ngu ngốc và nếu hăng say tìm hiểu hơn nữa ta sẽ biết mình cũng chẳng khác
gì
:v
Sẽ có lúc người ta sẽ không thấy việc một đứa bé ra đời hoàn toàn là
chuyện vui vì nó có cả bể khổ phía trước, không thấy một người ra đi hoàn toàn
là chuyện buồn vì chính mình cũng không cầu sống lâu quá mà không đủ vui. Rồi
mình cũng nhìn thấy trong những bức ảnh cưới là cái gì hơi buồn, vì người ta có
thêm cái gì thì sẽ có thêm một nỗi sợ mất đi cái đấy, lo giữ cái đấy. Hạnh phúc
khổ đâu luôn đi cùng nhau như một combo không tách rời được đâu.

đậm tinh thần Phật pháp,
Trả lờiXóahihi con bé này hay ra phết ^^
Xóa