Tút của Thân Trang,
vô phép,
"Dạo này mình thấy mình hiền
hiền nhạt nhạt.
Không có nhu cầu khuyên bảo ai sống thế nào.
Triết học năm nhất đại học đã dạy sự biến đổi về lượng sẽ đến lúc làm biến đổi
về chất. Mình tin nỗi đau đủ thì người ta tự khắc thay đổi. Chúng ta không thay
đổi vì người khác khuyên, tại sao lại nghĩ ai đó sẽ vì mình khuyên mà khác đi.
Không có nhu cầu nói nhiều về nỗi buồn, vì khi
bạn nói chuyện đủ sâu với mọi người, bạn không còn thấy nỗi buồn của mình đặc
biệt hơn cần được thương cảm hơn. Một người thấy chỉ nỗi buồn của tôi là đặc
biệt, thì vẫn là attention-seeking - trò chơi bản ngã.
Không có nhu cầu tranh hùng xưng bá thể hiện
quan điểm về xã hội như lúc...trẻ, vì nếu nhìn vào bên trong thì bao nhiêu phù
phiếm xấu tính tham ái cẩu thả lười biếng mình không thiếu thứ gì.
Không dám mon men lại gần những nơi có drama,
yêu quá căm phẫn quá buồn quá hận quá trăn trở quá đều sợ. Đông y dạy vui quá
hại tim, đến vui quá cũng còn phải cảnh giác nữa là. Mấy phim drama nam chính
và nữ chính lướt qua nhau trên một đoạn đường nhưng nhất định lúc sắp nhìn thấy
nhau phải có cái ô tô tải đi qua, ngày xưa bồi hồi xúc động bao nhiêu giờ thấy
sến như con hến bấy nhiêu. Chết vì nhau thì dễ mà sống nhìn thấy măt nhau mới
khó.
Cũng chỉ nói vu vơ là viết lách khi ai hỏi làm
gì, không buồn mở miệng đọc cái tên sách, thậm chí người ta nghĩ mình thất
nghiệp cũng được, bởi vì làm người là công việc full time vất vả không biết
giải thích thế nào cho người nghe hiểu, mọi thứ khác chỉ là part time.
Trước kia đi học chỉ đạt điểm cao mới dám mặc
đẹp một hai ngày, vì như thể các cô cho rằng nếu bạn mặc đẹp bạn không có quyền
có đạo đức hay tài cán gì. Mấy người hay chê các cô chân dài não ngắn, không
hiểu rằng việc họ có não cũng như việc mấy cô đó có chân, đều là trời sinh,
không phải cố mà có, không ai cao quý hơn ai. Giờ mình luôn chỉ mặc thứ khiến
mình tự tin, không cần biết người ta nghĩ mình não ngắn hay dài.
Trước kia đọc sách nhồi não vì sợ lạc hậu
không sống được, giờ bớt đi vì thấy không còn cảm giác với cuốn sách nào mà sợ
đến trang cuối như xưa. Giờ mình có thể im lặng, có thể chấp nhận trông ngơ ngơ
khi thiên hạ nói chuyện nhân loại, nhưng nhất định không đọc sách vì sợ. Tri
thức thực sự phải giúp đỡ bạn hạnh phúc hơn thì mới là điều bạn cần, chứ không
phải để biến bạn thành thời thượng.
Đi du lịch không cả chụp ảnh, tự nhiên không
thích. Cửa hàng ở Hội An đóng cửa sớm bất chấp du khách đi lại nườm nượp, bao
năm vẫn vậy. Hội An dạy mình về việc quan tâm đến bản thân, I'm not available
all the time just because you love me. Đồ ăn tươi? Hãy ngồi đợi. Kiểu như nó
thong thả an nhiên và cũng không sợ mấy đứa sống nhanh sống vội không yêu mình.
Ở đây có cửa không khóa, xe đạp không khóa, tủ đồ không khóa, hồn nhiên mà
không mất mát gì. Nó không có biện pháp chống lại cái xấu, nó tin người tốt,
đấy là sự yên tâm khác hẳn ở nơi có bảo vệ và cảnh sát 24/24.
Nằm trong một ngồi nhà cổ hóng gió sông Hoài
thổi vào dưới ánh đèn vàng, ôm mèo nghe Lê Hiếu hát, hoặc đi bộ qua khu phố đèn
lồng rồi ngồi im bên bờ nước chỉ để nghe giọng Quảng của mấy bác lái thuyền,
phù phiếm đi thử váy ngày qua ngày, không ngưng thấy mình hiền hiền nhạt nhạt.
Vậy mà đang uống trà có bác người Mỹ đến cạnh bảo ngồi một phút rồi thành 100
phút, mình ngồi ngắm đèn lồng nói linh tinh nhạt nhẽo trẻ con, lúc tạm biệt lại
bảo mình thú vị xong bảo viết email khi về nhé. Mình cũng chả hiểu sao, vì với
mình, thời oanh liệt đầy mắm muối nay còn đâu."

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét