Tút của Nguyễn Thiên Ngân,
Vô phép,
"HAY MÌNH DẸP HẾT KIỂM TRA
Thỉnh thoảng, trong đầu mình chớp nhoáng lại cảnh buổi tối cuối năm đó, hai anh em gặp nhau ở sân bay. Anh là một hình ảnh đáng mơ ước của cả đàn ông lẫn phụ nữ. Người sáng sủa phong độ như vậy, lên máy bay mà vẫn bận nguyên bộ suit, chắc đi thẳng từ cái year-end party nào ra, kéo cái vali đẹp rùng rợn, nhìn thôi là biết mắc chết cha rồi. Anh cho đi quá giang về nhà.
“Nhiều đêm thức dậy, anh có cảm giác đời mình là những bài kiểm tra tiếp nối. Làm xong chưa kịp thở đã đến bài khác. Hai chục năm rồi, hoài vẫn cứ làm bài, mà cũng không biết khi nào mới hết kiểm tra...”
Đường về vì lời đó mà trầm lắng hẳn. Giá như đó là một lời than, có lẽ đã dễ nghe rồi bỏ qua hơn. Nhưng đó là một lời dự báo. Càng nhìn anh, bỗng nhiên mình thấy rõ ràng mười năm sau của mình.
"Người đã sống hết tận cùng năm tháng
Sau vô biên sẽ chỉ có vô biên."
- Lưu Quang Vũ -
“Nhiều đêm thức dậy, anh có cảm giác đời mình là những bài kiểm tra tiếp nối. Làm xong chưa kịp thở đã đến bài khác. Hai chục năm rồi, hoài vẫn cứ làm bài, mà cũng không biết khi nào mới hết kiểm tra...”
Đường về vì lời đó mà trầm lắng hẳn. Giá như đó là một lời than, có lẽ đã dễ nghe rồi bỏ qua hơn. Nhưng đó là một lời dự báo. Càng nhìn anh, bỗng nhiên mình thấy rõ ràng mười năm sau của mình.
"Người đã sống hết tận cùng năm tháng
Sau vô biên sẽ chỉ có vô biên."
- Lưu Quang Vũ -
Từ đó đến giờ, đôi lúc thức dậy, tự hỏi lòng mình “Hay là mình đừng làm bài kiểm tra nữa?”
Những kỳ kiểm tra không ai dừng lại được. Nhưng mình có quyền không làm bài. Mấy đứa học sinh dở đều vậy. Ngày xưa mỗi lần vào phòng thi mà thấy có đứa nộp giấy trắng hiên ngang đi về, mình luôn dành 5 phút ngẩn ngơ, rồi mới cúi xuống làm bài tiếp. Lúc còn bé và còn ngoan, mình hay nghĩ rất đúng kiểu trò giỏi điển hình học bài đầy đủ “Sao lại có đứa lười biếng thế mà còn hiên ngang như thế? Sau này thế nào cũng đi bán vé số cho coi!”
Càng lớn lên, mới càng thấy, từ chối làm bài kiểm tra cũng là một loại chí khí.
Đâu phải cứ có kiểm tra là mình nhất định phải làm.
Mình có quyền nộp giấy trắng đi về, vì bài kiểm tra này mình không chọn làm, mình không biết làm, vì mình dốt, hoặc mình hèn nhát, hoặc thế nào cũng được. Cơ bản là, cái khoảnh khắc bước ra sân trường vắng vẻ, nhìn lại những dãy phòng học lặng như tờ trong giờ kiểm tra, dù là sắp đi bán vé số, thì trong lòng vẫn một khối hân hoan bùng vỡ. Tiếng bước chân của mình rời khỏi những thứ không thuộc về mình, hoặc điều mình không chọn, vọng vào chính những ưu tư tự vấn của bản thân như một "giai điệu tự hào".
Những kỳ kiểm tra không ai dừng lại được. Nhưng mình có quyền không làm bài. Mấy đứa học sinh dở đều vậy. Ngày xưa mỗi lần vào phòng thi mà thấy có đứa nộp giấy trắng hiên ngang đi về, mình luôn dành 5 phút ngẩn ngơ, rồi mới cúi xuống làm bài tiếp. Lúc còn bé và còn ngoan, mình hay nghĩ rất đúng kiểu trò giỏi điển hình học bài đầy đủ “Sao lại có đứa lười biếng thế mà còn hiên ngang như thế? Sau này thế nào cũng đi bán vé số cho coi!”
Càng lớn lên, mới càng thấy, từ chối làm bài kiểm tra cũng là một loại chí khí.
Đâu phải cứ có kiểm tra là mình nhất định phải làm.
Mình có quyền nộp giấy trắng đi về, vì bài kiểm tra này mình không chọn làm, mình không biết làm, vì mình dốt, hoặc mình hèn nhát, hoặc thế nào cũng được. Cơ bản là, cái khoảnh khắc bước ra sân trường vắng vẻ, nhìn lại những dãy phòng học lặng như tờ trong giờ kiểm tra, dù là sắp đi bán vé số, thì trong lòng vẫn một khối hân hoan bùng vỡ. Tiếng bước chân của mình rời khỏi những thứ không thuộc về mình, hoặc điều mình không chọn, vọng vào chính những ưu tư tự vấn của bản thân như một "giai điệu tự hào".

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét