Tối cho Thảo đi ăn pizza, về mua một lố bánh mỳ,
caramen. Hôm qua thì mua sẵn cơm cháy để trong tủ, đề phòng nay nó về đói có
cái ăn ngay. chiều về mở tủ thấy hết nửa hộp roài ^^. Trưa mai cho ăn cơm nóng
rau thịt cá đầy đủ. Tối mai có khi lại đi ăn đồ nướng. 1 tháng quân sự về là
tẩm bổ cấp tập haha. Bọn trẻ, cần những khoảng thời gian ngăn ngắn rời khỏi gia
đình/người thân. Cách ly hẳn về không gian địa lý. Bởi trải nghiệm/trải nghiệm
với người ngoài là thứ mà chỉ mỗi cá nhân tự có cho mình, không thể là ai khác
vào đây cả. chúng sẽ trở nên hiểu chuyện hơn, tốt hơn cũng có thể tệ hơn, biết
đâu, nhưng cần thiết. Bởi gia đình, yêu ta nhất, có khi lại hại ta nhất, chả
biết đâu mà lần.
có bảo rằng, chị đi rồi về vẫn thấy những gì
mình đang có là tốt nhất với mình rồi. có thể mai kia có thứ tốt hơn chưa biết hay
cs ở nơi nào đó tốt hơn chưa biết nhưng bây giờ, cs luôn ở đây, ngay đây.
với những dễ chiu như thế này, một bữa tối ngon, thời tiết khá ổn, một đứa em
gái xinh đẹp lương thiện, bảo ăn gì cũng gật rúi rụi, chỉ cần nở nụ cười thôi
là rạng rỡ cả một góc. Rồi buổi trị liệu mà em trai xong việc phòng bên, bước sang bật nhạc và bảo em bật
cho chị T, có thể em nói vui/xạo thế thôi, vẫn là những lời tử tế người lạ dành cho nhau. rồi qua mua táo thì thấy cam sơn nữ của
Ly trên kệ, chụp rồi gửi cho nó với cơ số tim, rồi nó lại chuyển ảnh và chat
sang khoe chị chủ chuỗi ấy. rồi chat anh bạn thân bảo: thế nên có em, lúc nào anh
cũng thấy không phải kiểu như vui quá, không phải kiểu buồn quá, và quan trọng
là, không nghiêm trọng quá. bảo uh, em thích như thế. tất cả chúng ta, nên là tần số tương đối trong cuộc đời của nhau, không nhiểu quá, không ít quá, không gần quá, không xa quá, không vui quá, không buồn quá. đấy, duy trì như thế cho nó cân bằng.
đại loại thế nhỉ!


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét