Nay thì khá buồn cười. nằm trên
giường châm cíu xoa bóp bấm huyệt mà vớ phải giường bên cạnh 1 nàng nói thôi
rồi. mấy zai trị liệu tránh cũng không được. có vẻ nàng là khách cũng quen quen
rồi, liên tục ăn vạ một anh chàng ở đó. Nàng than thở đủ chuyện từ đông tây
sang đến ta, từ bọn sữa bò không thể tin được, em đã làm về sữa, rồi đến giờ
chúng nó mix cả chú đại bi, không thể hiểu nổi cái thế giới này, xong rồi cái
vụ thằng ca sĩ ngáo đá thật không thể tưởng tượng được, xong rồi hôm trước bỏ
quên em châm cíu nằm cả tiếng đồng hồ, rồi cho nhạc không lời đi, nhạc vàng tôi
trầm cảm đây này… xong rồi nàng thoại với bạn trai bồ gì đó rằng em nhắn bao
nhiêu tin sao không trả lời, rồi đấy là phép lịch sự tối thiểu phải trả lời tin
nhắn chứ rồi nàng sổ một tràng tiếng anh lẫn lộn với tiếng việt, bắt đầu bằng
câu: oát thơ rít min? mình đoán là what does this mean? Chắc thằng bỏ mẹ đầu
dây phản ứng vì bị dạy dỗ. ối rồi đến đấy thì tý mình cười phọt mẹ ra. Khiếp
vía luôn. nhìn chéo sang thấy 2 tay nàng xủng xoẻng tầm 6-7 món, nào đồng hồ,
nào vòng hạt, vòng dây, vòng pandora...
Xong rồi
chuẩn bị ra về thì có một em gái nữa vào, từ lúc vào đến lúc thay đồ đến lúc
lên giường em giữ chặt cái điện thoại, đại loại là: cơ hội có một không hai
đấy, 30 tuổi mà chưa biết tiêu tiền. không phải đần, kiểu như gà công nghiệp í…
chắc đang thuyết phục con bạn nào đấy vồ thằng gà cn nào đấy 30 chửa biết tiêu
tiền. hú hú. Nhìn điệu bộ trần bình trọng của em, tóc xù bông lên kiểu dập dập,
môi đỏ rơi ra khỏi mặt, lại tý bật cười. Khiếp lần nữa.
Chính thức hãi sợ đàn bà nói nhiều ^^
Tự nhiên lại nhớ một đoạn trong cuốn của Trần Khôn: "Tôi mãi mãi tin rằng, người hạnh phúc nhất trên thế gian này chính là người khờ khạo ngốc nghếch, người ngốc mới có phúc. Mọi người trong xã hội này đều đang học thông minh, đều đang học phức tạp, đến cuối cùng tôi cho bạn hay, đều sẽ tự mình chơi mình, tự mình thêm phiền não cho mình".
Sợ thêm đàn bà trên thông thiên văn dưới tường địa lý. Cái gì cũng biết, duy có biết điều thì không, có vẻ vậy.
Chính thức hãi sợ đàn bà nói nhiều ^^
Tự nhiên lại nhớ một đoạn trong cuốn của Trần Khôn: "Tôi mãi mãi tin rằng, người hạnh phúc nhất trên thế gian này chính là người khờ khạo ngốc nghếch, người ngốc mới có phúc. Mọi người trong xã hội này đều đang học thông minh, đều đang học phức tạp, đến cuối cùng tôi cho bạn hay, đều sẽ tự mình chơi mình, tự mình thêm phiền não cho mình".
Sợ thêm đàn bà trên thông thiên văn dưới tường địa lý. Cái gì cũng biết, duy có biết điều thì không, có vẻ vậy.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét