"Loài người thật lạ!
Không muốn dành thời gian tĩnh tâm, nhưng có thể chạy khắp nơi chữa rối loạn lo âu, trầm cảm.
Thà vào phố kiếm tiền mua đồ ăn độc hại còn hơn là về vườn tự trồng lấy thức hữu cơ.
Khát khao tự do nhưng lại thường xuyên kiếm dây buộc mình. Sợ lệ thuộc nhưng lại không dám tự mình ra quyết định. Tôn thờ bậc chân sư nhưng lại nghi ngờ những chân lý họ đã tuyên bố ra…
Thế gian này, nó cứ như một cái nhà thương điên cỡ bự vậy!"
Của Đoàn Quý Lâm
Sáng đi làm, sang đường mà không cẩn thận là cả dòng xe máy ô tô nó đè vào người, đi bộ trên vỉa hè mà xe cứ sít vào đuýt mình, xợ xợ là. Đến CQ dòng người đè vào cái thang máy, cũng xợ xợ là haha. Hôm tuần trước, sau mấy tháng hè, mò đến trường, lao vào cổng hoảng hốt vì khoảng trăm cái xe máy SV nó tan trường cùng lúc, ập vào mẹt mình. Hãi.
Thật đúng đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt. Khoảng 20 năm đi làm tiết kiệm là có thể mua mảnh đất trồng rau chứ nhỉ. Bọn nhà nông thôn còn tiện nữa, đất đai đã sẵn. Mà không, chúng ta cứ như thiêu thân lao ra chốn thị thành đô hội. Cứ vô tri thế hầu như đến hết đời. Rồi có sự vụ gì xảy ra, đặc biệt với trẻ con, là chúng ta nhao lên kết tội hết bên nọ bên kia, cơ mà chả mấy ai xem lại xem, tại sao lại có mình trong đó.
VTA có câu gì nhỉ: ô hay, tại sao ta sống chốn này, quay cuồng mãi hoài có gì vui...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét