"Trưởng thành không phải là trở nên tốt hơn, mà là trở nên “độc ác” hơn.
Rất nhiều người hiểu sai về sự trưởng
thành. Họ nghĩ trưởng thành là trở nên dịu dàng, lương thiện, bao dung, tích
cực. Nhưng thực tế là:
Bạn càng dịu dàng, càng bị bắt nạt;
bạn càng lương thiện, càng bị lợi dụng; bạn càng tích cực, càng bị coi là kẻ
ngốc.
Trưởng thành thực sự, là trở nên tỉnh táo, điềm
tĩnh, có chừng mực, có giới hạn. Là bạn biết bản chất con người xấu xa đến mức
nào, nhưng vẫn chọn không bị đồng hóa; là bạn nhìn rõ quy tắc của thế giới,
nhưng vẫn có thể tìm thấy cách sống của riêng mình.
Bạn không còn kỳ vọng được thấu hiểu,
không còn khao khát được công nhận, không còn cần người khác cho bạn cảm giác
an toàn. Bạn chỉ quan tâm: Chuyện này, có thành công không? Con đường này, có
đi được không? Người này, có đáng tin không?
Bạn bắt đầu nói chuyện bằng kết quả,
chứ không phải bằng cách giải tỏa cảm xúc. Bạn
bắt đầu bảo vệ thời gian và năng lượng của mình, chứ không phải chạy khắp
nơi chữa cháy. Bạn bắt đầu tránh xa
những người tiêu hao năng lượng của bạn, chứ không phải miễn cưỡng duy trì mối
quan hệ.
Đây mới là trưởng thành."

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét