Chủ Nhật, 14 tháng 9, 2025

thời gian cv,

"Nếu bạn hỏi một người thất nghiệp cảm thấy thế nào, họ có thể kể về sự lo lắng, áp lực tài chính, cảm giác tụt lại phía sau. Nhưng phần lớn sẽ không nói điều quan trọng nhất: họ mất cảm giác về thời gian.

Thất nghiệp không làm bạn rối trí ngay. Nó chỉ lặng lẽ gỡ bỏ tất cả cấu trúc đã tạo nên đời sống thường nhật. Bạn không cần dậy đúng giờ. Không cần trả lời email. Không có lịch họp. Không có deadline. Không ai chờ bạn ở đâu cả. Và khi mọi điểm mốc bị tháo gỡ, thời gian trở nên trơn tuột. Một ngày trôi qua mà không để lại dấu vết nào rõ ràng. Đó là lý do vì sao những người thất nghiệp thường mô tả cảm giác như “bị kẹt trong sương mù.”

Vấn đề thật sự không phải là họ không có việc. Mà là họ không còn một bộ khung để tự nhận diện bản thân mỗi ngày.

Hầu hết con người hiện đại đều định nghĩa mình thông qua công việc. Không có lịch làm việc, chúng ta không biết nên dậy lúc mấy giờ, ăn vào lúc nào, làm gì để kết thúc một ngày. Cấu trúc của công việc đã thay thế vai trò của nghi lễ trong các nền văn hóa xưa - nó là thứ giúp ta duy trì cảm giác “đang sống một đời sống hợp lệ.” Khi cấu trúc ấy biến mất, người ta không còn biết mình là ai.

Đó là lý do vì sao nhiều người, dù ghét công việc của mình, vẫn thấy trống rỗng khi rời bỏ nó. Bởi vì công việc, ở mức tối thiểu, làm cho thời gian trở nên có hình dạng.

Nếu hiểu được điều này, ta sẽ thấy: nguy cơ lớn nhất của thất nghiệp không nằm ở việc mất tiền, mà ở việc mất phương hướng. Và điều cần làm đầu tiên không phải là “tìm việc ngay lập tức,” mà là dựng lại một cấu trúc cho đời sống cá nhân, dù tạm thời.

Không cần phức tạp. Đó có thể là một buổi đi bộ cố định mỗi sáng. Một việc phải làm vào giờ cố định mỗi ngày. Một thói quen có thể đánh dấu hôm nay khác với hôm qua.

Hầu hết các hệ thống đều bắt đầu bằng một chu kỳ lặp đơn giản. Và gần như mọi tiến trình phục hồi đều bắt đầu bằng một hành vi nhỏ: tạo lại hình dạng cho thời gian.

Câu hỏi không phải là: “Làm gì để hết thất nghiệp?”

Câu hỏi đúng hơn là: “Trong lúc chưa có gì rõ ràng, làm gì để không bị chính mình nhấn chìm?”

Nếu bạn thấy mình đang trôi trong “sương mù thời gian”, hãy bắt đầu bằng một hành vi nhỏ – hoặc một trang sách đúng lúc. Gợi ý chân thành là hãy đọc Atomic Habits, nó có thể cho bạn lại một điểm tựa để bắt đầu sống có hình dạng: https://tinyurl.com/a-to-mic-h-bits"

(Theo Ecoblader)

 

Đọc bài này thì nghĩ về thời gian đi làm, không cứ thất nghiệp hay nghỉ hiu mà là nói chung.

Thường thì có hai cấu trúc: trật tự và không trật tự, nôm na là tự do.

Những người đi làm hành chính, tạm xếp vào trật tự, những người làm công việc tự do, tự chủ thời gian thì xếp vào bên kia nhỉ.

Có những người họ đi làm nhà nước, làm văn phòng cả quãng tuổi lao động, khoảng 30-40 năm gì đó, thì nhả ra việc thiết lập lại khung thời gian khá mất thời gian. Trước kia đã từng nghe có bác về hiu mà mất khoảng thời gian đầu bác vẫn xách túi đến trước cửa CQ ngồi. vừa rồi nghe có những người chờ sắp xếp tinh gọn, quãng một vài tháng không có việc gì, vẫn sáng đi làm chiều về. vừa là để gia đình yên tâm, người ngoài không thắc mắc, nhưng cơ bản chính là để họ yên tâm, có lẽ vậy.

Có những người thì vài năm một chỗ, vài năm một chỗ, có những quãng nghỉ đủ để trải nghiệm sự phi cấu trúc thời gian của chính mình. Khi nghỉ hiu hẳn cũng sẽ đỡ hơn vì có trải nghiệm rồi.

Có những người thì cả đời công việc không sao mà tuân thủ cấu trúc thời gian được, kiểu không thể đúng giờ hành chính ấy, giờ giấc là phải theo ý họ, hoàn toàn tự tiện.

Sau này có kiểu làm việc freelancer, lại theo một thời gian khác, tự sắp xếp cho một cái deadline nào đó. Cấu trúc thời gian có vẻ rộng hơn.

Xong đến thời đại số, online cả (không cần đến vp nữa, không cần gặp gỡ nữa) thì thời gian gần như bị xóa nhòa ranh giới, cảm giác thế. trở thành phi cấu trúc hoàn toàn ấy. 

Sự chủ động vẫn là iu tiên hàng đầu, tất nhiên là không né được rất nhiều khi bị động. Nên nếu cân được những khoảng trật tự và không trật tự thì là tốt nhất. nếu làm việc trong CQ, tổ chức, văn phòng mà vẫn có thể tự tạo công việc cho mình thì hay. đừng để trứng vào một giỏ à, các cụ bảo thế ^^. khi mới đi làm quãng mươi năm đầu thì chả ai để tâm đến tuyến tính thời gian kiểu này. nhưng sau đó thì nên suy nghĩ, nên có chuẩn bị nhỉ, để không bị bất ngờ, bị mất phương hướng, bị trống rỗng ấy.

Còn những người tự tạo được công việc cho mình, tự sắp xếp được thời gian và hoàn toàn chủ động trong đó thì là best roài ^^

Một đời người, chẳng phải cũng để chủ động được quyền chủ động đấy sao. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...