Tự nhiên xem thời sự, tất nhiên là hậu sự vụ mưa sáng nay
roài. Có một bác già nữ giả nhời rằng mất điện thì khổ lắm, giờ cơm nước cho
các cháu, không có điện cắm cơm thì khổ lắm. tự nhiên, vô phép bác nhưng tôi bật
cười, vì có thế thôi đã khổ lắm nhỉ. Bác chả phải là trường hợp cá biệt, đa phần
chúng ta hơi tí là thấy đau khổ lắm. có khi chả khổ thật đâu nhưng miệng cứ ra
rả thế. Sao vậy nhỉ?! giống hôm trước phải nạt mẹ, khi cụ kể lể qua đt rằng thì
là hôm qua đưa đám chị H, mưa 5-6 cơn đến khổ, giọng rất bi đát. Tôi ngắt rằng
có gì mà phải khổ. Chị ấy mất đi bố mẹ, con cái chị ấy mới thực là khổ. Trăm ngàn
người đi đưa thì đi, chả đi thì về, có ai bắt đâu mà khổ. Mà nóng chảy cả mỡ
ra, mưa cho mát chứ sao mà phải khổ. Chị ấy đau đớn thế, chuẩn bị cho ngày ra
đi cả bao năm. đi được là siêu thoát. Cầu mong giời phật phù hộ chị trong một cảnh
giới khác.
Thế nên, thành thực mà nói rằng, chúng ta sống khổ. Vì chúng
ta khổ từ tư duy khổ đi. Nhìn đâu ta cũng thấy khổ. Vật chất đầy người, tiền đầy
túi chúng ta vẫn khổ. Sống nhe cả răng ra, ăn uống suốt ngày chúng ta vẫn khổ. Ôi
chao là cái não trạng.
Hiếm lắm mới gặp người bình tĩnh, thản nhiên, thả lỏng trước đời sống. hoặc tốt hơn thì truyền cảm hứng cho kẻ khác. không rú lên ôi tôi sướng lắm, cũng chả thở vắn than dài. Sống là sống, thế thôi, cứ
bình thường thôi.
Mà thật, luôn thèm, người thản nhiên thả lỏng/truyền cảm hứng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét