Đoạn cuối trong khai tĩnh, một truyện ngắn mới nhất của PV. đoán là ra đời sau một khoảng thời gian nàng về ở hẳn trong một ngôi chùa ở VN.
….
“bọn trẻ con đã vứt quần áo chất thành đống trên giường rồi
chạy ra ngoài, vừa chạy vừa hát ầm ĩ:
nam mô a di đà phật
nam mô đại từ đại bi quán thế âm bồ tát ma ha tát
om mani padme hum… hùm mà là hùm… hùm mà là hùm…
anh gỡ những bộ quần áo còn ướt treo lên dây phơi trong
phòng và cái cửa tủ; những bộ đã khô rồi thì để trên giường; rồi anh khép cửa
đi ra. ở đầu hồi, chú thanh đang giũ đất khỏi rễ rau cải. chú thanh ngẩng lên hỏi
anh.
Hôm qua mấy giờ chú cương đi ngủ đấy?
Gần 2 giờ.
Thế mà sáng vẫn dậy được 4h à?
Tôi thấy thầy gõ chuông thì dậy thôi.
Chú, được! – chú thanh cười toe toét và tiếp tục cúi xuống
giũ đất.
Anh cũng cười. anh cầm chổi rơm quét quanh mấy cái bàn mà thầy
dùng để tiếp khách rồi gác chổi đến ngồi ở đầu hồi. trời đang sáng lên mặc dù
mưa bắt đầu rơi lộp bộp thưa thớt, như không có thật. có tiếng a di đà phật vọng
lại từ phía nhà tam bảo. a di đà phật. a di đà phật. tiếng niệm như vọng lại từ
một nơi rất xa. Rồi anh thấy thầy mặc áo cà sa vàng, tay cầm tràng hạt dài, đi
chậm rãi từng bước giữa hai hàng tượng phật bao quanh khu nhà tam bảo và nhà tổ,
cứ mỗi bước lại niệm a di đà phật. thầy bước từng bước, chân này bước lên đặt
xuống cạnh chân kia, rồi bước tiếp. chỉ có mép áo cà sa vàng của thầy đung đưa
khẽ cùng với những đầu ngón tay lần tràng hạt; người thầy dường như không hề cử
động dưới tấm áo.
…
phía sau thầy, con gấu túc tắc bước; thỉnh thoảng khẽ rùng
người vẫy những hạt mưa lác đác.
Những con chim bồ câu ở đầu nhà tiếp tục gù. Anh nghe tiếng
chim gù và tiếng hải cho lũ gà ăn ở góc vườn, và tiếng con gà mẹ tục tục gọi
con, và tiếng bọn trẻ vừa chuẩn bị bữa sáng vừa hát hùm mà là hùm, và tiếng cái
quạt vù vù tốc bếp than tổ ong bốc lên để đun nước pha trà cho thầy, và tiếng
lá bắt đầu xào xạc trong gió sớm, và tiếng những hạt mưa thưa thớt như không định
rơi, và anh nhìn thầy đi chậm rãi giữa hai hàng tượng phật cao ở góc chùa bên
kia, giữa mưa, mỗi bước chân một tiếng a di đà phật, và anh tự hỏi tại sao đêm
qua anh đã lo lắng đến thế?
Anh tự hỏi làm sao trong hơn 40 năm cuộc đời mình anh đã lo
lắng tính toán nhiều đến thế?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét