Thứ Tư, 22 tháng 11, 2017

yoga, xà bông...

Thích nhất giờ học yoga là đoạn cuối cùng, khi thầy cúi chào, và cả lớp tay chắp cúi đầu chào lại, miệng đồng thanh: thank you, rồi vỗ tay rào rào, trong bóng tối phủ toàn căn phòng, ánh sáng ngoài khung kính in nền cây phượng xanh, thường là rập rờn trong gió, như một ảo ảnh. Kết thúc buổi học. khi đó thực sự cảm thấy biết ơn/ thỏa mãn, như một khoái cảm. Cái cảm giác này thi thoảng một vài giây nào đó len vào tâm trí khi ra khỏi một động tác mà tất cả các cơ rung lên, mồ hôi túa ra.
Cái cảm giác biết ơn, thực sự là một khoái cảm. là một thứ dinh dưỡng tốt cho tâm trí. cảm giác này không phải muốn có mà được. có vẻ như nó là một quá trình trải nghiệm/nhận ra/nỗ lực của bản thân cho một điều gì đó/ một ai đó/ một sự tương tác nào đó, khi đạt độ nhất định sẽ xuất hiện/được nhận cảm giác này.


Tối qua mấy chị em L, T, Ly qua chơi, tán chuyện vỡ nhà. Khi về con bé Ly lũn cũn chạy ngược lại bảo có cái này cho cô, 2 bánh xà phòng thơm nức. lên phòng chat với nó rằng xà bông thơm lắm í, cố gắng lên nhé. Chả liên quan nhưng vì thấy bộ dạng nó gầy mỏng mảnh đi ra khỏi con hẻm trong bóng tối 9-10h đêm mùa đông rét mướt, tự dưng chùng lòng. Chẳng biết làm gì cho nó hơn nên nhắn rằng cố lên thôi. Nó bảo xà phòng của một bạn bị cụt 2 chân từ nhỏ rồi đi thi bơi đạt giải, rồi giờ bạn ấy làm kinh doanh tự sản xuất xà phòng từ các loại herb/thảo dược: hương mật ong, xả, tinh dầu cam, bột nghệ, phấn hoa, bột sả, các loại tinh dầu... sắp tới cháu hợp tác với bạn ấy làm xà phòng tinh dầu cam. Nếu trước đây nghe sẽ thấy khá viển vông nhưng giờ thì không nghi ngờ gì cả, giờ thì tin nó.
Mà cũng vừa hay, dạo này chuyển sang gội đầu bồ kết, tắm bằng xà bông dầu dừa, detox dầu gội đầu và sữa tắm. 2 bánh này có mà tắm cả năm không hết ^^
Nói đến chiều tối mùa đông heo hắt lạnh lẽo dễ bị chùng lòng, lại nhớ tút của một nhân hôm trước đọc được về việc bạn mà ở trong một/nhiều chiều tà mùa đông phố núi thì bạn có thể bị trầm cảm. còn nếu bạn ở vào một buổi chiều tối vùng biển thì bạn sẽ lại thấy yêu đời, có lẽ do sự rộng lớn của biển, hoặc cũng có lẽ vùng có biển thường là vùng nắng ấm quanh năm. đặc biệt là khi tuổi ngày càng nhiều thì sự buồn thảm của một chiều đông phố núi, mà nếu thường xuyên, đúng là có thể hủy hoại dần bạn. thế nên, khi cuộc đời đã chồng chất nhiều nỗi niềm, thì nên chọn biển, nhỉ!
Cũng nhận ra, người ta cho nhau phần tinh thần sẽ đỡ bị nợ hơn cho phần vật chất. đó có lẽ cũng là đạo lý sâu bền của tất cả những đức tin, tôn giáo, tín ngưỡng, học thuật, nghệ thuật... đó là một cách giúp bền và sạch hơn. kiểu như khai sáng đầu óc nhau bằng những công cụ tinh thần như sách, giáo lý, lời nói, chia sẻ kiến thức, hiểu biết... thì tốt hơn, làm cho nhau tinh tấn hơn, là cho nhau cái nhà, cái xe, chục triệu, trăm triệu... đại loại thế. còn tất nhiên, cho được cả tinh thần vs vật chất thì tốt quá rồi.


4 nhận xét:

  1. khi cuộc đời đã chồng chất nhiều nỗi niềm, thì nên chọn biển, nhỉ! Uh, chọn biển thôi, trước biển thấy mình nhỏ bé và bao dung hơn @).

    Trả lờiXóa

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...