Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2015

bỗng nhớ em quá,

"cách đây vài năm, tôi định làm 200 món đồ chơi cho trẻ con, bày  khắp hàng cùng ngõ hẻm trên đất việt nam. rồi tôi sẽ đi hỏi những kẻ làm bố làm mẹ: các anh/chị nghĩ gì khi nhìn bọn trẻ chơi những món đồ này ? sao anh/chị không để thời gian  và tình cảm làm đồ chơi cho con mình như ngày xưa chúng ta đã được ông bà bố mẹ làm cho? một con búp bê nhem nhuốc mẹ khâu từ vải vụn... đều có thể thiêng liêng như cái chén thánh trong đời một đứa trẻ - người lớn có biết thế không?
đọc hết đoạn này trong báo PN tết thì bỗng nhớ em quá, nhất là khi may cho em vài bộ áo váy cho mấy con búp bê của em, rồi em hì hụi tự ngồi khâu khâu một bộ. nhớ em quá cứ ngồi khóc ngon lành.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Muốn,

 Chiều qua chỉ vì cái áo bên một shop gần đây mà mưa gió cũng qua thử, rồi không có cỡ lại lượn ra BDP, thì move đi đâu mất roài. Lại lượn q...