Nhắn tin với nhau, bạn bảo
đang nghe: bài ca năm mới mà ai còn nghe đến chán nhàm. trong tháng hai uể oải
của đỗ bảo. không thể đúng hơn. bảo bạn rằng tôi đi từ nhà lão cả về, qua một
dãy nhà, phòng khách nhà nào cũng giống nhà nào, tự nhiên thấy sợ thế - những
dòng sông lạc mất nguồn
Ngày tôi ngồi đếm từng giây từng
phút trống rỗng
Qua những căn phòng thênh
thang.
Tháng 2, thấy mình đang héo
hon ở trong một thế giới buồn
Khi bài ca năm mới mà ai còn
nghe đến chán nhàm.
Làm sao thổi bay thành phố
nhàu nát cũ kỹ
Những ngày bắt nhịp khó khăn.
Tháng 2 có điều chi đợi tôi,
mùa xuân một đêm lễ buồn
Một rừng cây không rễ ngủ bên
dòng sông lạc mất nguồn.
Ơi bài ca năm mới thật buồn.
Chỉ tôi và chiếc bóng tôi mặc
tưởng.
Nếu thực ở đây gió ấm, nếu là
bài hát của mùa xuân
Hãy kể cho anh về một con tim
bàng hoàng vui trước những xa lạ.
Ánh đèn giăng đêm lễ thật buồn.
Chỉ tôi và chiếc bóng tôi mặc
tưởng.
Ơi bài ca năm mới thật buồn.
Chỉ tôi và chiếc bóng tôi mặc
tưởng.
Nếu thực ở đây gió ấm, nếu là
bài hát của mùa xuân
Hãy kể cho anh về một con tim
bao khắc khoải giữa tháng hai uể oải.
Cuộc sống khi thiếu anh, chẳng dễ để bắt đầu.
Cuộc sống khi thiếu anh, chẳng dễ để bắt đầu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét