Nói chuyện Fan. Fansipan. Vì dạo này thiên hạ cứ phát dại
vì fan, chinh phục fan. Dùng hẳn từ
chinh phục nhé. Vừa xong là thằng cháu bóng bẩy cùng một lũ bạn ngồi chênh vênh
trên cái cáp treo dang tay dang chân xong bảo là chinh phục fan. kỳ lạ, người bây giờ sao cứ nổi lềnh phềnh lên
vậy chứ.
Nói chuyện fan bởi ngay khi nhìn thấy những hình ảnh ấy, những
con người ấy là trong đầu đã có so sánh liền. Vì ngày trước có một cô làm ở cty
cũ, thành phần văn minh nhé, nói tiếng anh như gió, làm plan thì các anh đi trước
cứ phải nghiêng mình, thái độ cầu tiến chan hoà, đại loại thế. Dân ngoại thương
ra. Mà với mình, cô ấy là người trẻ đã thoát. Sau được học bổng fulbright và
sang mỹ học đến giờ.
Tiếp nữa là các bạn trẻ sài gòn, cũng là những đứa đã thoát
nhé. Văn minh rạng rỡ mạnh khoẻ. Để chuẩn bị cho một lần leo fan, chúng phải tập
luyện, kế hoạch cả năm. Đồ đạc thì khỏi nói, chuyên nghiệp tận răng. Chứ không
phải ngồi trên đỉnh fan vẫn mặc vest.
Mà những bạn trẻ nào đã từng ôm mộng leo fan dù đã leo hay
chưa, chúng đều lấp lánh một sự say mê, một sự chuẩn bị nghiêm túc. Cái sự
chinh phục fan nó lành mạnh thế chứ. Nên mới nẫu cái đám phăng phăng cáp treo
lên xong cũng chinh phục như đúng rồi, hài thật.
Great moment on Fansipan
(ảnh của sapainme)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét