“Làm thời trang mà không thích bước chân vào
showbiz , điều quí giá nhất là được khách hàng quí như bạn bè . Cứ lâu lâu lại
có chị khách hàng cho cuốn sách , hoặc hôm nào có đồ ăn ngon lại tấp ngang qua
cho , có mẹ của chị khách hàng , sau khi được con gái dắt qua tiệm mua đồ thì
mê quá, mỗi khi từ quê vô lại mang cho bánh đa , mắm ruốc nổi tiếng kèm theo mấy
trái xoài cóc ổi cho cả tiệm ăn chơi . Cô con gái thì dặn , mẹ chị mua gì cũng
cứ gom lại chị chuyển khoản trả hết , đừng cho mẹ biết giá . Mà mình
thích bà mẹ , cũng rất tỉnh bơ sắm đồ , nhẹ nhàng cười nói , không quá ngại khi
được con gái cưng chiều , mặc dù bà ở nhà quê miền trung , mấy tháng dzô Sài
Gòn chơi với con , không quá se sua cũng không khắc khổ , mọi thứ cứ nhẹ tênh
tình cảm mẹ con .
Lại có bà mẹ của khách hàng khác , thích mặc đồ thêu của mình , cả đại gia đình hay qua sắm đồ chung , thấy mình thích trồng cây ngoài cửa sổ thì hôm sau mang hai cái cây này tới tặng , còn dặn, vài bữa nữa cô qua cho tiếp nghen con .
Lại có cô nàng , tủ áo 80% là đồ mình thiết kế, thấy tính cách mình , hiểu đến mức , cho nước hoa và xà bông cục hội đầu, mọi thứ đều natural , thơm tinh khiết mộc mạc từ chanh và rễ cây .
Sáng nay , người yêu lại gửi cho bịch hạt giống hoa , dặn dò em ủ ẩm mọc mầm rồi trồng nghe .
Hoặc thèng Voai , bữa nay , chạy vù vô phòng , quăng cho cuốn sách . Kêu lên , nè , cho .
Có những chuyện đơn giản vầy , kể dzậy thôi . Hạnh phúc cho tới già.”
Lại có bà mẹ của khách hàng khác , thích mặc đồ thêu của mình , cả đại gia đình hay qua sắm đồ chung , thấy mình thích trồng cây ngoài cửa sổ thì hôm sau mang hai cái cây này tới tặng , còn dặn, vài bữa nữa cô qua cho tiếp nghen con .
Lại có cô nàng , tủ áo 80% là đồ mình thiết kế, thấy tính cách mình , hiểu đến mức , cho nước hoa và xà bông cục hội đầu, mọi thứ đều natural , thơm tinh khiết mộc mạc từ chanh và rễ cây .
Sáng nay , người yêu lại gửi cho bịch hạt giống hoa , dặn dò em ủ ẩm mọc mầm rồi trồng nghe .
Hoặc thèng Voai , bữa nay , chạy vù vô phòng , quăng cho cuốn sách . Kêu lên , nè , cho .
Có những chuyện đơn giản vầy , kể dzậy thôi . Hạnh phúc cho tới già.”
Note của Ms Huu Thi Hue Nguyen - bà chủ tiệm Hữu La La
Một nhân vật vintage/natural tiêu biểu mà mình biết qua mạng/qua người khác, (theo cách mình lựa
chọn).
Nói vintage là nói đại khái thôi chứ chưa thực sự thấu hiểu khái niệm
này, chỉ hiểu mơ hồ là cổ xưa, tự nhiên, thanh lịch, đơn giản. Gần/thuận tự nhiên cũng là phải đạo.
Tạm thế đi.
Cái muốn nói là trong sự hỗn loạn bây giờ thì dĩ nhiên tạng như mình
thích/hướng về những thứ đơn giản, thanh lịch, gần/thuận theo tự nhiên. Vì mình ngày càng xác
tín các giá trị cũ, đại loại thế, khi đám người hiện đại chưa phát cuồng từng đợt.
Cái note của chị này mà mình chết là từ “nhẹ tênh”. Đúng là giờ mong mọi
thứ quan hệ, tình cảm đối đãi với nhau, kể cả thân sơ, gia đình hay ngoài gia
đình đều nên có thái độ nhẹ tênh. Nhẹ
tênh khi thể hiện, đừng thái quá bất cứ theo hướng nào. Đừng quan tâm quá suốt
ngày hỏi han nhắc nhở dạy bảo, đừng thơ ơ cả
năm cả tháng chả hỏi nhau câu nào, chả ngó thấy cái mẹt nhau một lần, đừng
căm ghét mở miệng ra là nói xấu tỉa tót nhau, đừng hận thù, dĩ nhiên là thế, đừng
bức xúc cay nghiệt, đừng động nói cái gì là hoảng hốt nghiêm trọng lên, đừng vồ vập tán thưởng khen tặng ca tụng bốc lên ... chuyện
gì xảy ra cũng cứ bình tĩnh nhẹ tênh thôi.
Còn tất nhiên để nhẹ tênh được thì không phải là ai cũng làm được :-)
Còn tất nhiên để nhẹ tênh được thì không phải là ai cũng làm được :-)
Tks, may mà đời còn có những người đàn bà hay ho.
P/s: tự nhiên nhớ câu, không chính xác của Marai Sandor trong Bốn mùa trời và đất, đại loại là: hãy cứ bình tĩnh dịu dàng yêu anh, biết đâu rồi anh cũng yêu em. Thế đấy, có gì mà phải phát rồ lên :-)
P/s: tự nhiên nhớ câu, không chính xác của Marai Sandor trong Bốn mùa trời và đất, đại loại là: hãy cứ bình tĩnh dịu dàng yêu anh, biết đâu rồi anh cũng yêu em. Thế đấy, có gì mà phải phát rồ lên :-)
(ảnh của conceptwarehouse)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét